BÀI GỐC Tết về, nhìn bố bên mẹ kế mà chạnh lòng thương mẹ đã khuất

Tết về, nhìn bố bên mẹ kế mà chạnh lòng thương mẹ đã khuất

Những ngày này chị em tôi về nhà đón Tết cùng bố và mẹ kế. Nhìn thấy bố và mẹ kế quấn quýt nhau như vậy dù tôi xót xa thương cho người mẹ đã khuất của mình nhưng cũng không có lý do gì để trách cứ bố.

14 Chia sẻ

Mình hạnh phúc khi đón những cái Tết nghèo ấm cúng với nhà chồng

Cái Tết của nhà nghèo như nhà chồng mình vô cùng đơn giản mà ấm cúng.

Hôm nay, khi mọi công việc cho ngày Tết đã tạm ổn, mình ngồi lại và nhìn ngắm thành quả mà thấy hân hoan trong lòng. Chưa bao giờ cái Tết ở nhà chồng lại ấm cúng đến thế. Chắc gì những người có điều kiện hơn đã có được niềm hạnh phúc giản dị thế này như mình.

Trong cơ quan có lẽ mình là người nghèo nhất và cũng thật sự là nghèo theo nghĩa đen luôn. Có nhiều chị em khi lấy chồng được nhà đẻ cho đất, nhà chồng cho tiền xây nhà. Đến cả nội thất cũng được mẹ chồng đích thân lựa mua. Rồi cùng là phụ nữ mà được tiêu lương chồng không hết, còn tiền lương trong thẻ ATM còn không có cơ hội rút. Vậy mà cứ ngồi lại là mọi người lại than không có tiền, mẹ chồng abc, bố chồng xyz còn chồng thì vô vàn thói hư tật xấu làm khổ một kiếp làm vợ làm dâu như các chị.

Những lúc như thế mình chỉ lặng lẽ ngồi lắng nghe, miệng thì an ủi các chị nhưng trong lòng lại cố vỗ về mình. Cả mình và gia đình chồng đều không giàu có. Đồng lương không hề dư dả thoải mái. Mình lấy chồng đâu được lựa chọn sống riêng hay sống chung với bố mẹ chồng. Nhà thì chỉ có một, tiền thì không có nhiều. Tiền mừng đám cưới chỉ vừa đủ trang trải cho chi phí nhà hàng, hồi môn lại càng không có. Nếu muốn sống riêng chỉ có ra thuê trọ.

Mình hạnh phúc khi đón cái Tết nghèo ấm cúng với nhà chồng 1

Cái Tết của nhà nghèo như nhà chồng mình vô cùng đơn giản mà ấm cúng (Ảnh minh họa)

Các chị trong cơ quan thường mắng yêu mình ki bo kiệt xỉn, đến đi đám cưới đồng nghiệp cũng không mua được một cái váy mới để diện. Mình hoàn toàn có thể mua được nhưng còn nhiều nhu cầu khác cấp thiết hơn. Ví như mẹ chồng ốm, bố chồng cần tiền đóng họ nhánh ở quê hay chồng cần đi học thêm một lớp buổi tối, mình đâu nỡ sắm hẳn một cái váy cho riêng mình.

Rồi từ đó mọi người cứ đồn rằng mình lấy chồng cực lắm, nhà chồng keo kiệt khắc nghiệt với con dâu. Rằng mình và mẹ chồng bằng mặt không bằng lòng hay cả nhà thường bất hoà với nhau vì thiếu tiền. Các chị tỏ vẻ thông cảm thương hại cho mình vì nghĩ mình vừa nghèo vừa khổ tâm. Tuy chưa một lần thanh minh nhưng mình thật sự muốn nói trông thế thôi song chưa biết ai khổ hơn ai.

Những ngày giáp Tết đi làm mình nghe mãi một câu chuyện từ các chị đó là: con dâu đưa mẹ chồng cả chục triệu tiền lo Tết mà vẫn bị chê ít, vợ chồng cãi vã vì đi Tết hai gia đình thông gia không bằng nhau, mẹ chồng cằn nhằn con dâu vì không biết nấu nướng mứt món, con dâu giận dỗi mẹ chồng vì chỉ biết sai vặt…

Không biết đây là căn bệnh ngày Tết của nhà giàu hay vì mình chưa từng trải qua nên thấy xa lạ. Cái Tết của nhà nghèo như nhà chồng mình vô cùng đơn giản mà ấm cúng.

Cuối năm cuối tháng, mình chỉ đưa mẹ chồng vẻn vẹn 2 triệu lo Tết, ấy vậy mà bà còn dỗi lên dỗi xuống vì mình đưa… nhiều thế. Bà một mực gửi lại cho mình 1 triệu để mang về nhà cho mẹ đẻ cho công bằng. Bà đưa lại thêm mình 500 nghìn bảo mua đi cái váy mà mặc, mua thật mô-đen vào, còn bà chỉ giữ lại 500 nghìn mua vài chục bánh Tét và thẩu dưa món, thế là xong. 

Mà cũng chẳng đến lượt bà mua những thứ đấy. Mẹ mình ở quê gửi lên dăm chục bánh làm quà, còn dưa hành thì chính tự tay mình làm. Không biết có thật không mà năm nào ăn mẹ chồng cũng khen nức nở, sao bánh mềm mà béo, còn dưa thì giòn lại vừa miệng, nếu mua ở hàng chắc chẳng ngon như thế này. Mình nghe mà ấm cả lòng.

Tết đối với nhà mình không phải là một dịp để mua sắm mà là dịp để thăm hỏi và bày tỏ chân tình. Quà đi quà lại không ngớt giữa gia đình mình và gia đình chồng. Mẹ mình gửi bánh lên cho thông gia, thông gia lại gởi về đòn chả. Bố mình xách lên cặp gà, thông gia lại gởi về hộp bánh. Mẹ mình kho cá mang lên để ba ngày Tết ăn đỡ ngấy, bố chồng lại khăng khăng dúi vào một cành đào mang về chưng cho vui nhà vui cửa. 

Mẹ mình sung sướng gọi điện thoại lên bảo Tết này toàn ăn đồ ăn của thông gia gửi biếu. Nhà chồng mình lại ngồi tủm tỉm nhìn nhau cười vì ở phố mà lại được ăn toàn món quê. Mẹ chồng còn nói với chồng mình là anh có mắt chọn vợ lại khéo cả chọn gia đình thông gia.

Mình hạnh phúc khi đón cái Tết nghèo ấm cúng với nhà chồng 2

Mẹ mình sung sướng gọi điện thoại lên bảo Tết này toàn ăn đồ ăn của thông gia gửi biếu (Ảnh minh họa)

Khi mọi việc đã tạm xong, mẹ chồng nhất quyết không cho mình ở nhà mà bảo chồng mình chở vợ con đi chơi để hưởng không khí Tết. Khi về mình mua thức ăn cho bố mẹ chồng còn bị mắng yêu là “không lo mua sắm áo quần cho mày đi, chỉ biết lo chuyện bao đồng”.

Có một chị ở cơ quan tốt bụng đã gọi cho mình bảo Tết này có khó khăn gì thì cứ bảo chị, thiếu gì chị sẽ giúp. Mình phân vân không biết nói làm sao khi mọi thứ ở nhà chồng đều đã quá đủ đầy. Có thể vật chất không nhiều nhưng quan trọng là mình thấy thỏa mãn và hài lòng. 

Chị kể mẹ chồng nhà chị hắc ám quá. Có lẽ đến giao thừa vẫn còn bắt dọn dẹp. Mình an ủi chị và thầm nói với lòng “một cái Tết nhà nghèo như em thật sự hạnh phúc hơn rất nhiều”.

Chia sẻ
Đọc thêm