Đó là “viên thuốc ám ảnh nhất của cuộc đời”. Viên thuốc đã lấy đi sức khỏe, và lấy đi cả tinh thần của một người mẹ. Thứ nó để lại là nỗi ám ảnh có khi cả đời này chẳng thể quên được.
Bức thư ấy không phải là một bản án dành cho người mẹ, cũng không phải là lời than thân của đứa trẻ. Nó là một tấm gương phản chiếu sự kiệt quệ của tình yêu khi không được nâng đỡ.
Đừng cố dạy vợ phải bình tĩnh, đừng bắt cô ấy học cách kiểm soát cảm xúc, cũng đừng tỏ vẻ như mình chẳng làm gì sai nên chẳng việc gì phải nhún nhường.