BÀI GỐC Ngột ngạt vì ở cữ nhà chồng

Ngột ngạt vì ở cữ nhà chồng

Má chồng tôi gằn lên: “Nhà này có một đứa cháu, không đi đâu hết. Chị ấy thích thì cứ đi, cháu tôi phải ở lại đây”, rồi "con dâu gì mà đầu ở ngoài óc…”.

7 Chia sẻ

Đếm từng ngày ở cữ vì được mẹ chồng hầu hạ

Một lúc sau, mẹ chồng bước vào đằng đằng sát khí. Bà chửi con dâu: “Chị đi vu oan khắp xóm khiến tôi xấu mặt. Đợi hết tháng ở cữ, mẹ con chị dọn xuống gian bếp mà ở”.

Chào chị Lê Dung!

Tôi rất đồng cảm với tình cảnh ở cữ đầy bí bách của chị. Mẹ chồng tôi chẳng những khó tính mà độ ki kiệt còn “vô đối”. 

Dù con dâu mới sinh nhưng mẹ chồng chẳng bao giờ ưu ái cho tôi có chế độ ăn riêng. Trong suốt thời gian ở cữ, tôi chẳng bao giờ có khái niệm ăn những bữa phụ như các bà đẻ khác. Thậm chí có nhiều hôm tôi phải ăn cơm với lạc rang hoặc canh xu hào ninh không có xương, thịt gì nấu kèm.

Đồ ăn thức uống đã có mùi vẫn được mẹ chồng đun lại, cho thêm tỏi, muối, gừng cho con dâu mới đẻ ăn. Mẹ chồng bảo: “Thế là đủ tiêu chuẩn để ăn rồi. Tao mà canh bếp thì Tào Tháo chẳng dám gõ cửa đâu. Ăn cho đỡ phí”.

Vì làm dâu nhà chồng gần một năm nay nên việc ăn tằn uống tiện của mẹ chồng, tôi cũng thành quen. Nhưng tôi thương con gái nhỏ của mình quá. Cháu thường xuyên bị đi ngoài vì mẹ ăn đồ ăn không đảm bảo chất lượng. Sữa cũng tôi dù mới sinh cũng về khá ít.
 

Mặc dù tủi thân, nhưng tôi chưa dám ho he trách cứ mẹ chồng nửa lời. Mẹ đẻ thương con gái, hàng ngày, toàn phải lén lút mang đồ ăn qua cho con gái. 

Đầu tuần này nhà chồng tôi có giỗ cụ nội. Tôi còn yếu, chợ lại xa nhà. Tôi nhờ mẹ chồng mua con gà trống về làm mâm thắp hương cúng cụ. Mẹ chồng tôi xách con gà mái chưa đầy cân gầy nhom. Lúc sau bà bảo gà bé quá ăn tanh nên giữ lại nuôi. Thế là bà lại quay ra chợ một lần nữa mua ít thịt chân giò về luộc.

Có bát canh cua nhà tôi ăn thừa từ trưa qua, mẹ tôi đem đun lại rồi rắc ít hành lá vào thắp hương các cụ. Không dám ý kiến với mẹ chồng, tôi phải lẩm bẩm khấn: “Xin các cụ xá tội”.

Tôi vỗ cho con ngủ rồi tranh thủ xuống bếp gói nem làm mâm cúng. Mẹ chồng đưa cho tôi túm bánh đa nem đã lấm tấm mốc meo. Bánh đa nem này tôi đã vứt vào thùng rác cách đây mấy ngày. Mẹ chồng trách tôi: “Không biết tiết kiệm, chỉ biết ăn không biết nghĩ. Bánh mốc thì rửa đi cho sạch rồi sấy khô là gói được.” 

Có lần, hàng xóm đưa cho mẹ tôi bã cùi dừa cho đàn gà ăn. Bã cùi dừa để lâu đã ngả vàng và hơi chua. Mẹ chồng tôi tiếc của nên đã đem nấu chè cho con dâu ăn. Đợi mẹ chồng bước chân ra khỏi phòng, tôi liền đổ ngay bát chè vào túi ni lông rồi lén đi vứt.

Không những con dâu phải chịu sự ki kiệt của mẹ chồng mà ngay cả cháu nội mới sinh của bà cũng lĩnh hậu quả. Con tôi dưới một tháng tuổi nên thường xuyên xì xoẹt tè ướt tã. 

Những tã bẩn của cháu chất thành hai chậu lớn. Đợi 3 ngày mới được bà giặt một lần. Phần vì bà phải đi chợ ban ngày, phần vì bà để giặt một thể vì muốn tiết kiệm xà phòng và nước giặt. Những ngày mưa, khổ thân con tôi, nhiều lúc cháu phải cởi chuồng hay ấp tạm tã bông vì hết tã khô để thay.
 

Quá bức xúc, tôi tâm sự với chồng. Anh gắt lên với vợ: “Mẹ quen tiết kiệm từ xưa rồi. Bao năm nay anh vẫn sống được với mẹ. Em thật ích kỷ, được mẹ hầu hạ đến thế, chẳng phải mó tay vào việc gì mà vẫn chê…”. Dù tôi có phân tích thế nào, anh cũng luôn tìm cách biện minh cho mẹ đẻ. Tôi chán nản quá.

Tôi thật cô đơn và lạc lõng trong nhà chồng. Mẹ đẻ gọi điện thăm tôi. Tôi buồn quá chia sẻ với mẹ về cuộc sống nhà chồng. Tôi vốn sống sung sướng từ bé. Nay phải sống khổ sở và bức bí quá. Đúng là tôi được chọn chồng nhưng chẳng thể chọn mẹ chồng.  

Một lúc sau, mẹ chồng tôi bước vào đằng đằng sát khí. Bà chửi con dâu: “Chị đi vu oan khắp xóm khiến tôi xấu mặt. Đợi hết tháng ở cữ, mẹ con chị dọn xuống gian bếp mà ở.”

Từ hôm ấy, mẹ chồng luôn lườm nguýt và chẳng nói với con dâu nửa lời. Trong mắt mẹ, tôi đang là kẻ “gắp lửa bỏ tay người”. Sang tuần sau là hết thời gian tôi ở cữ. Tôi nên làm gì bây giờ đây?

Chia sẻ
Đọc thêm