BÀI GỐC Ngột ngạt vì ở cữ nhà chồng

Ngột ngạt vì ở cữ nhà chồng

Má chồng tôi gằn lên: “Nhà này có một đứa cháu, không đi đâu hết. Chị ấy thích thì cứ đi, cháu tôi phải ở lại đây”, rồi "con dâu gì mà đầu ở ngoài óc…”.

7 Chia sẻ

Uất nghẹn vì mẹ chồng chửi mắng sa sả lúc ở cữ

Con mình giờ hơn 2 tuổi mà cháu vẫn chưa được về chơi ngủ lại nhà ông bà ngoại một ngày nào. Trừ lần mình tự đi về rồi bị chửi thậm tệ, còn lại chỉ được cho cháu lên chơi một lúc là phải về nhà chồng.

Xin chào mọi người!

Mình xin chia sẻ với tác giả bài viết “Ngột ngạt khi ở cữ nhà chồng”!

Mình cũng đã ở cữ nhà chồng hơn một tháng. Đến nay con mình đã hơn 2 tuổi nhưng nghĩ lại mình vẫn thấy buồn bởi sự đối xử quá đáng của mẹ chồng trong thời gian này.

Nhà mình và nhà chồng khá gần nhau (chỉ cách nhau một làng khoảng hơn 1km). Hai chúng mình cũng bằng tuổi nhau nữa. Nhưng ngay từ khi về làm dâu, mình đã vấp phải sự xoi mói ghê gớm từ mẹ chồng.
 
Thật ra về sau mình mới biết mẹ chồng mình ghê gớm nổi tiếng ở làng đó. Ông bà lại ghi lô đề. Nhưng tại lúc yêu mình quá vô tư không tìm hiểu kỹ.

Khi có bầu, mình vẫn bị mẹ chồng hay chửi bới những thứ rất nhỏ nhặt. Mình rất hay khóc nhưng sau đó mình nghĩ phải sống mạnh mẽ vì con.

Phải nói thật, chồng mình khá hiền và sợ mẹ nên chẳng bao giờ nói giúp vợ một tiếng khi xảy ra những chuyện như vậy. Mọi chuyện trở nên căng thẳng hơn từ lúc mình sinh em bé. 

Mình sinh nở ở thành phố (hai vợ chồng mình ở thành phố cách quê bố mẹ chồng và nhà mình hơn 20 cây số). Ngày mình sinh, mẹ chồng cũng vào viện. Nhưng khi mình mới sinh lúc hơn 1 giờ sáng (sinh thường) thì đến đầu giờ chiều cùng ngày bà đã bắt khăn gói về nhà chồng.

Mình và bà ôm cháu ngồi taxi về quê. Nhưng khổ nỗi bà rất mê tín. Khi về đến cổng làng bà bảo phải 30 phút nữa mới được vào trong nhà vì giờ ấy mới đẹp. Thế là mình đã đau lưng khi đi xa giờ lại phải ngồi thêm nửa tiếng nữa mới được vào nhà.

Và bắt đầu từ đây mới là những ngày mình phải sống khổ sống sở. Mang tiếng là được mẹ chồng chăm khi đẻ, người ngoài đến chơi bà rất đon đả nói chăm sóc con dâu nọ kia. Nhưng suốt hơn một tháng ở cữ nhà chồng, bà chỉ cho mình ăn ngày 3 bữa cơm với ít thịt lợn nạc luộc. Bà nói phải ăn kiêng.

Mẹ đẻ của mình cứ tối đến xuống ngủ chăm cháu. Sáng mẹ lại dậy giặt cho 2 mẹ con mình. Nhà có máy giặt mà mẹ chồng cũng không cho dùng vì sợ bẩn máy.

Có hôm ăn chán quá mình bảo mẹ chồng mua cho mình ít thịt khác để ăn thì bà không mua cho. Mình bảo “Mẹ mua cho con cái lưỡi lợn đổi bữa cũng được. Ăn thịt nạc luộc mãi con chán quá”.

Bà đồng ý mua cho mình. Nhưng hôm sau khi mình ăn thì thấy các miếng lưỡi lợn đã luộc và thái trên đĩa vẫn còn bám trắng ở trên. Không biết là do bà không biết làm lưỡi hay bà cố ý để như vậy. Thế là mình không dám đòi ăn lưỡi lợn đổi bữa nữa.

Có hôm mẹ đẻ mình mệt không xuống ngủ được thì bà nói luôn là không ngủ cùng. Mẹ chồng nói bà sẽ bị mất ngủ nếu con khóc. Nửa đêm bé khóc mình dỗ con thì bà chạy vào la: “Mày bẹo nó à?”, “Mẹ gì không biết dỗ con”….

Lúc đó mình ức quá bảo: “Mẹ đừng nói vậy, con cũng sót ruột lắm”. Thế là bà lu loa lên là mình mất dạy cãi lời người lớn. Mình đã phải khóc rất nhiều. Ở cữ mà mình thấy ngột ngạt kinh khủng.

Đến khi con ngoài tháng mình bàn với chồng xin sang ông bà ngoại chơi. Hai vợ chồng đã thưa gửi với bố mẹ chồng. Lúc đó, bà bảo để xem đã. Đến hôm sau bà lại bảo với mình: “Bố mẹ mày phải xuống đây xin tao mới cho đi”.

Mình bảo mẹ mình xuống nói chuyện. Bà ngoại cháu cũng xuống nói xin đón mình và con về chơi nửa tháng. Nhưng lúc ấy, trước mặt thông gia, mẹ chồng mình vẫn bảo: “Để tôi xem đã”???

Khi bà ngoại đã về lại nhà, mẹ chồng nhất định không cho 2 mẹ con mình lên ông bà ngoại chơi vì “Mẹ mày xin thế chưa được”. Mình có ngồi đó nghe và cũng không hiểu phải xin thế nào thì mới được? 

Vì không xin được về nhà ngoại chơi nên mình nhất quyết xin lên thành phố ở. May mà lúc đó ở quê nhiều ruồi, muỗi quá, cháu hay bị ngứa khóc nên bà mới cho đi. Nhưng mình ức nhất là việc bà không cho mình đưa con về nhà ngoại.

Vì chuyện này mình và chồng mình đã cãi nhau. Anh cho rằng lấy chồng phải theo khuôn mẫu nhà chồng vì mẹ chồng đã dặn ai đi lấy chồng cũng thế. Mình cãi đây không phải thời phong kiến nhưng anh vẫn không hiểu cho mình. 

Nhà chồng mình có một chị gái cũng đi lấy chồng. Nhưng mẹ chồng mình rất muốn con gái về chơi. Bà rất thương con gái, bà bế cháu ngoại khi nó hơn 2 tuổi. Khi đến nhà chị chăm cháu thì bà làm hết giúp chị (nhà mình và chị chồng ở sát nhau)… Thế mà mẹ chồng không hiểu nỗi khổ của mình. 

Khi con mình được 4 tháng tuổi thì hai vợ chồng có nhờ bà lên thành phố trông hộ con để mình đi làm. Bà lên trông nhưng cũng chẳng làm giúp mình việc gì. 

Sáng mình dậy đi chợ chuẩn bị đồ ăn cho con thì bà sang nhà chị chồng lau nhà cho chị. Mình không tỵ nạnh bà thương con gái nhưng chỉ bực nhất cách cư xử quá đáng của bà.

Mình đi làm về cũng mệt mỏi nên có nhờ ông xã làm hộ việc nhà. Mỗi lần như vậy thì bà tỏ vẻ không thích. Có hôm ăn tối xong bé quấy khóc mình dỗ con và nhờ chồng rửa bát. Thế là bà chống tay chửi um lên không cho anh làm “việc đàn bà”.

Mình rất ức chế nhưng cũng phải để con ngủ rồi dậy làm việc nhà. Chồng mình cũng nhu nhược ghe lời mẹ đẩy tất cả mọi việc cho mẹ.

Có lần bà và mình sang nhà chị chồng chơi, thấy anh rể làm cho chị chồng thì bà tỏ vẻ rất vui. Trong khi đó ở nhà mình, thấy con trai làm giúp vợ việc nhà thì bà lại tỏ thái độ. Mình thấy bà rất ích kỷ.

Rất nhiều chuyện nhỏ trong gia đình bà cứ làm ầm lên và chửi rất chua ngoa. Mình cũng nhín nhịn nhiều nhưng sau đó không chịu được, mình nói ý kiến lại thì bà cho rằng mình cãi bà.

Mình cho con về quê khi cháu được 8 tháng tuổi. Mình nói với chồng là không muốn cam chịu. Anh mà không bảo vệ được mình thì mình sẽ tự bảo vệ mình. Sau đó thì mình quyết thuê người trông cháu. 

Có lẽ điều mình bực nhất trong chuyện này là anh không có tiếng nói, không có chứng kiến. Là người ở giữa, anh chủ biết thừa nhận bà quá đáng và ghê gớm với mình. Nhưng anh lại mặc kệ bà muốn làm gì thì làm vì sợ mẹ bị phật ý. Anh có thể vì mẹ mà sẵn sàng làm mình buồn. 

Có lần chồng đi công tác, mình xin anh cho 2 mẹ con về quê ngoại. Thế mà anh cũng yêu cầu mình về nhà chồng xin phép bố mẹ rồi mới về nhà ngoại. Nhưng mình biết về xin thì mẹ chồng sẽ làm khó. Vì thế mình quyết một lần về thẳng nhà mình chơi.

Anh ấy bảo tùy mình nhưng có gì xảy ra anh mặc kệ. Khổ nỗi ở trên thành phố thì nhà chị chồng và nhà mình ở sát nhau. Nên khi mình về quê chị chồng đã biết và khoe với mẹ.

Thế là khi mình vừa về nhà ngoại buổi sáng thì thấy bố chồng lên tận nhà ngoại nói bố mẹ đẻ mình thậm tệ. Mình gọi điện cho chị chồng thì thấy chị ấy cũng đang ở nhà chồng mình. 
 

Chị chồng cho rằng lấy chồng phải theo nhà chồng (Chị là luật sư, cũng đi lấy chồng nhưng có lẽ chị sướng quá nên không hiểu nỗi khổ của mình). Sau đó mình về thì bị mẹ chồng chửi mắng nói con nhà không ai dạy.

Bà còn bảo chồng mình bỏ vợ. Thế mà anh vẫn ngồi im. Đến nay khi con mình được hơn 2 tuổi mà cháu vẫn chưa được về chơi ngủ lại nhà ông bà ngoại một ngày nào. Trừ lần mình tự đi về rồi bị chửi. Còn lại chỉ được cho cháu lên chơi một lúc rồi phải về nhà chồng.

Còn rất nhiều chuyện nữa mà bà đã gây ra làm cho mình rất khổ. Vì những chuyện này mà vợ chồng mình hay cãi nhau. Mình không muốn ở cùng người chồng không biết thương vợ nữa.

Mình đã viết đơn ly hôn cả tháng nay nhưng anh không chịu ký. Anh nói chỉ ký khi mình nhường quyền nuôi con hoặc chờ đến khi con 18 tuổi. Chị chồng lại có quan hệ với bên tòa án nên mình rất sợ phải mất con khi nhất quyết đòi ly hôn. Mọi người cho mình ý kiến với.

Chia sẻ
Đọc thêm