BÀI GỐC Nỗi đau tột cùng trong ngày mưa định mệnh và chiếc áo cưới không kịp khoác

Nỗi đau tột cùng trong ngày mưa định mệnh và chiếc áo cưới không kịp khoác

Sau ngày mưa định mệnh đó, hàng đêm tôi vẫn nằm ôm chiếc áo cưới ấy mà khóc trong sự xót xa, tuyệt vọng...

13 Chia sẻ

Chuyện xảy ra khiến tôi mất hết niềm tin vào chồng

Tôi đành ngậm ngùi ra về mà lòng luôn tự hỏi: Chẳng lẽ nhân viên của quán bia bây giờ vô tư đến thế? Có thể tự tiện mượn xe của khách đi mua thuốc tránh thai như không có chuyện gì xảy ra?

Tôi 28 tuổi, chồng tôi 30, cả hai từng là bạn hồi đại học, ra trường mới yêu nhau, và kết hôn sau gần 4 năm tìm hiểu yêu đương nên khá hiểu tính cách nhau. Chồng tôi là người chu đáo, cẩn thận, kiên trì, tôi chưa từng thấy anh nóng giận hay quát tháo ai cả. Trong khi tôi thì lại hướng ngoại và khá nóng tính. 

Ngay từ khi yêu nhau, tôi đã nói với anh rằng, tôi là đứa nhỏ mọn, không chấp nhận người yêu hay bạn đời có chút dối trá phản bội nào. Chung thủy thì ở, không chung thủy thì chia tay, chứ đừng bao giờ lừa lọc rồi làm tổn thương người kia. Chồng tôi không phải người thích chơi bời, anh rất nghiêm túc nên cũng đồng ý. Vì thế mà chúng tôi mới kết hôn và sống với nhau hết lòng như hiện nay.

Tôi rất yêu gia đình nhỏ của mình, lúc nào cũng nghĩ cách vun vén làm sao để chồng được vui và hạnh phúc. Tính anh không thích thổ lộ ra bên ngoài, nhưng mỗi khi anh buồn vui, tôi đều biết. Hiện giờ, tôi lại đang mang bầu được 3 tháng, vì thế mà tôi càng muốn chiều chồng hơn.

Vậy nhưng, chuyện xảy ra cách đây một tuần đã khiến tôi mất hết niềm tin vào chồng, và cảm thấy bản thân đang rơi vào bế tắc. 

Hôm đó chồng tôi đi uống với bạn ở quán bia gần công ty, đây là việc rất hiếm khi thấy, vì anh là người ít giao thiệp bạn bè, càng không nhậu nhẹt gì. Nhưng lần đầu anh đi, lại đi tới hơn 6 tiếng đồng hồ khiến tôi ở nhà rất sốt ruột. Gọi điện cho chồng thì cuộc đầu anh nghe, các cuộc sau thì thấy báo tắt máy khiến tôi càng hoảng hốt lo lắng. Nhưng đi tìm thì cũng không biết tìm chồng ở đâu. Tôi chỉ biết ngồi nhìn đồng hồ, chờ mong anh về. 

chồng

Tôi rất yêu gia đình nhỏ của mình, lúc nào cũng nghĩ cách vun vén làm sao để chồng được vui và hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

12 giờ đêm chồng tôi cũng về tới nhà. Anh có vẻ rất say vì anh đi xe taxi về, xe máy bỏ lại quán bia. Tôi cũng mừng là anh biết lo cho tính mạng nên không hề nghi ngờ gì. Tôi giúp anh thay quần áo, nhưng anh bảo tôi cứ đi ngủ trước, anh nằm lúc nào tỉnh anh thay quần áo, tắm rửa sau. Vì tôi đang mang thai nên anh không muốn tôi ngửi thấy mùi bia rượu trên người, nên anh đi sang phòng khách ngủ. 

Đó là lần đầu tiên trong 2 năm kết hôn, chúng tôi ngủ riêng. Cả đêm tôi trằn trọc, chốc chốc lại dậy đi sang phòng khách nhìn xem anh ngủ có ngon không? Có khát nước hay nóng không? Thấy anh ngủ say tôi mới yên tâm về giường.

Sáng hôm sau, khi tôi dậy thì thấy anh đang ngồi ở bàn ăn, đã tắm rửa sạch sẽ nhưng mặt anh thì trắng bệch và mệt mỏi. Anh không kể một chút gì về chuyện tối qua, chỉ giúp tôi lấy bữa sáng rồi chào tôi một câu và đi làm. Tôi không nghĩ ngợi gì, ăn xong cũng tự đi làm. 

Vì chỗ tôi làm gần nhà nên tôi thường đi bộ. Đang đi trên đường thì nhìn thấy chiếc xe máy của chồng tôi dừng trước cửa một hiệu thuốc. Tôi tưởng anh đã đi lấy được xe về nên lại gần định hỏi xem anh mua thuốc gì. Nhưng bên trong hiệu thuốc chỉ có mỗi cô gái tóc nhuộm vàng, mặc áo hai dây, quần sooc đang hỏi mua thuốc tránh thai. Nhìn thái độ của cô gái đó thì có vẻ đã rất quen với việc uống loại thuốc này rồi. Tính tiền xong, cô ta đi xuống, lái xe của chồng tôi rời đi. Chỉ còn lại tôi đứng bàng hoàng vì không hiểu gì. 

Ngày hôm đó tôi không tập trung làm việc, thỉnh thoảng lại gọi điện cho chồng, nhưng không biết hỏi anh như thế nào về việc kia, đành lôi cái xe ra làm cớ. Lần đầu tôi hỏi anh lấy được xe chưa? Anh bảo, chưa đi lấy. Lần thứ hai tôi hỏi, anh bảo lát nữa đi. Lần thứ ba thì anh bảo đã đến nhưng xe hỏng nên đã mang đi sửa. 

Chiều hôm đó, anh trở về trên xe taxi, anh giải thích cho tôi rằng xe bị hỏng nặng quá nên anh bán luôn cho người sửa xe rồi, ngày mai anh sẽ đi mua chiếc khác. Khi nói những lời này, anh không hề nhìn tôi. Tôi biết anh chột dạ bởi vì anh đang nói dối. Tôi bình tĩnh nói với anh rằng, nay tôi nhìn thấy một cô gái đi xe của anh đi mua thuốc tránh thai. 

chồng

Chẳng lẽ mọi chuyện là trùng hợp như thế? Tôi cảm thấy mình đã có bằng chứng, nhưng lại muốn tin lời chồng nói. (Ảnh minh họa)

Anh tròn mắt nhìn tôi vẻ thảng thốt rồi nói chắc là tôi nhìn nhầm rồi. Tôi khẳng định không nhìn nhầm và cho anh 5 phút nói tất cả sự thật. Nhưng trong 5 phút ấy anh vẫn chối bay biến, anh thề thốt với tôi rằng anh không hề biết gì. Hôm qua sau khi uống say, anh đưa chìa khóa xe cho nhân viên bàn, bảo người ta cất xe giúp anh, hôm nay anh qua lấy. Theo như lời anh, cô gái kia có thể là nhân viên của quán, mượn xe anh đi tạm. 

Vốn dĩ chồng tôi là người ít nói, lại sống nghiêm túc nên khi chồng thề, tôi đã có phần tin chồng. Tuy nhiên tôi vẫn hoài nghi do việc anh không chỉ gửi xe mà còn gửi luôn chìa khóa lại đó. Vì thế, tôi bảo anh dắt tôi đến quán bia anh đã uống, tôi vẫn nhớ mặt cô gái đó, có phải nhân viên của quán hay không là tôi biết liền. Nhưng khi chúng tôi đến thì không nhìn thấy cô gái đó, hỏi nhân viên của quán thì được biết một số người nay không có ca nên không đến. Tôi đành ngậm ngùi ra về mà lòng luôn tự hỏi: Chẳng lẽ nhân viên của quán bia bây giờ vô tư đến thế? Có thể tự tiện mượn xe của khách đi như không có gì xảy ra? Hay người đó có mập mờ gì với chồng tôi nên anh đã cho cô ta chiếc xe? 

Tôi lại đòi đến cửa hàng anh sửa xe, anh bảo trời tối quá, sáng hôm sau sẽ đưa tôi đi. Nhưng đêm hôm ấy, anh gọi điện cho ai đó, rồi quay vào bảo với tôi rằng chiếc xe cổ của anh có người mua giá hời nên cửa hàng gọi điện hỏi anh có bán không. Và anh đã đồng ý để cửa hàng bán sửa xe bán cho vị khách kia rồi. 

Chẳng lẽ mọi chuyện là trùng hợp như thế? Tôi cảm thấy mình đã có bằng chứng, nhưng lại muốn tin lời chồng nói. Dù cô gái đó đúng là nhân viên của quán bia, thì chồng tôi cũng có thể có quan hệ mờ ám nào đó với người ta. Nhìn thái độ rất thành thật và tủi thân của anh giống như tôi đã nghĩ oan cho anh vậy. Nhưng nếu tin lời chồng, tôi sợ mình đang bị cắm sừng mà không biết. 

Tôi khó nghĩ quá, mọi người có thể tư vấn giúp tôi được không? Giờ mà đùng đùng cáu giận nghi anh ngoại tình, nếu thật thì không nói làm gì, nhưng không thật, thì tôi cảm thấy có lỗi với chồng lắm! 

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm