Ngẩng lên, tôi khựng lại vài giây, gần như không cần xác nhận, tôi vẫn nhận ra đó là chồng cũ của mình.
Xe chạy được một đoạn, tôi mới nhận ra tay mình lạnh ngắt.
Tôi cúi xuống, theo thói quen định vuốt đầu con thì nhìn thấy tín hiệu trên màn hình đồng hồ thông minh của thằng bé.
Sau lần đó, cô ấy bỗng nhắn tin cho tôi trên zalo.
Tôi không ngờ đó là quyết định khiến tôi trả giá bằng rất nhiều nước mắt và thời gian.
Xót xa đấy, xúc động đấy nhưng hóa ra đây lại là câu chuyện "Sau này con sẽ hiểu, bố/mẹ làm rất cả là vì bố/mẹ mà thôi"!
Câu nói ấy không trách, không níu kéo, nhưng lại khiến tôi đứng lặng.
Tin nhắn cuối cùng làm tôi thực sự bàng hoàng.
Miệng đời vốn dĩ không thể cản được, nhưng cách mình đối diện mới là quan trọng...
Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.