Tôi không ngờ đó là quyết định khiến tôi trả giá bằng rất nhiều nước mắt và thời gian.
Xót xa đấy, xúc động đấy nhưng hóa ra đây lại là câu chuyện "Sau này con sẽ hiểu, bố/mẹ làm rất cả là vì bố/mẹ mà thôi"!
Câu nói ấy không trách, không níu kéo, nhưng lại khiến tôi đứng lặng.
Tin nhắn cuối cùng làm tôi thực sự bàng hoàng.
Miệng đời vốn dĩ không thể cản được, nhưng cách mình đối diện mới là quan trọng...
Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Chân tay tôi run bần bật, tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai, mãi tôi mới lê bước được vào phòng ngủ, quên cả uống nước.
Cửa mở và tôi chết lặng. Không phải vợ cũ...
Tôi từng nghĩ mình là người nắm thế chủ động.
Tôi bắt đầu lần ngược lại mọi thứ.