Lúc đó tôi không hiểu, cho đến trận ốm nhớ đời vào tháng trước.
Những câu tôi vừa nói với Tuyết khi nãy, từng chữ một, tự nhiên quay lại đập thẳng vào đầu tôi.
Tôi còn chưa được ở trong đó đâu, thế mà chuyện đã đến mức này rồi.
Tôi không còn nhận ra đây là căn nhà của mình nữa.
Câu nói ấy khiến tôi choáng váng.
Những gì tưởng là lời hứa sau đám cưới bất ngờ biến thành các phép tính lạnh lùng, khiến cô gái không ngờ người chịu tổn thương nhất lại chính là mình.
Tôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
Mâm cơm nguội lạnh suốt 30 ngày và khoảnh khắc tôi chết lặng khi nhìn thấy chồng trong quán phở ven đường...
Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng.
Cảm giác lúc đó rất khó tả, không hẳn là tức giận mà là hụt hẫng.