Tôi nhìn người đàn ông mình yêu mà thấy xa lạ.
Thiệp cưới còn chưa kịp cất, tôi đã phải nghĩ đến đơn ly hôn. Điều khiến tôi sợ hãi không phải sự đổ vỡ, mà là phải đối diện với gia đình và họ hàng sau đó.
Còn tôi, có lúc muốn mua chiếc túi vài chục triệu cũng phải tự cân nhắc từ tiền tiết kiệm của mình.
Tôi còn chưa kịp hỏi thì chồng nói nhỏ: “Nhà anh đấy”.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình rơi vào tình cảnh này.
Tôi sững người...
Lúc đó tôi không hiểu, cho đến trận ốm nhớ đời vào tháng trước.
Những câu tôi vừa nói với Tuyết khi nãy, từng chữ một, tự nhiên quay lại đập thẳng vào đầu tôi.
Tôi còn chưa được ở trong đó đâu, thế mà chuyện đã đến mức này rồi.
Tôi không còn nhận ra đây là căn nhà của mình nữa.