BÀI GỐC 2 ngày nữa, vợ tôi đi lấy chồng…

2 ngày nữa, vợ tôi đi lấy chồng…

Bây giờ thì vợ tôi sắp tái hôn lần nữa. Người phụ nữ mà tôi đã từng yêu và dày vò đã sắp sửa thuộc về người đàn ông khác. Ngẫm lại thì 12 năm bên nhau mới là năm tháng hạnh phúc nhất của tôi. Còn bất hạnh bây giờ mới thật sự bắt đầu.

8 Chia sẻ

Đời tôi đến là nhục nhã vì “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”

Sau những cuộc cãi vã triền miên, tôi nghiến răng ký vào cuối tờ đơn li hôn. Con gái tôi được tòa phân cho vợ tôi nuôi. Nhưng đau lòng nhất với tôi là em sinh viên của tôi đi siêu âm cũng lại mang thai bé gái. Đời tôi xem ra nhục nhã ơi là nhục!

Người đàn ông tội lỗi gửi người đàn ông tội lỗi những lời tận đáy lòng mình. Tôi đã từng nghĩ rằng cuộc đời này chỉ có tôi ngốc, tôi đã đánh mất đi người vợ yêu dấu. Hóa ra anh Nghiêm Sơn cũng cùng cảnh ngộ bất hạnh như vậy. Lại một người nữa giống như tôi, đánh mất con cá to mà có thời tưởng là cá bé.

Các cụ ta vẫn dạy rằng “Đàn ông nông nổi như giếng khơi” mà sao tôi và anh Nghiêm Sơn lại nông nổi như ao tù vậy nhỉ? Người vợ tưởng vai kề tay ấp, chịu bao sóng gió cùng mình lại dễ dàng để tuột mất. Chỉ vì chuyện tầm phào và ích kỷ của đàn ông, chúng ta đã để rơi tri kỷ của đời mình.

Đã có lúc chúng ta ghét vợ, trách vợ, oán vợ những lỗi không thuộc về vợ. Mà lạ thật, chúng ta đã từng nghĩ chỉ mình là oan uổng, thiệt thòi, khổ sở. Đôi vai chúng ta mạnh mẽ song lại đi giẫm đạp lên bờ vai vợ yếu mềm.

Sau những cuộc cãi vã triền miên, tôi nghiến răng ký vào cuối tờ đơn li hôn. Con gái tôi được tòa phân cho vợ tôi nuôi (Ảnh minh họa)

Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm và sinh được cô công chúa nhỏ. Suốt chừng ấy năm tôi luôn sống trong mặc cảm thiệt thòi. Bởi gia đình nhà vợ tôi được ba chị em gái thì tất cả đều lập gia đình và sinh ra các cô con gái. Tôi nghĩ do gen đằng nhà vợ tôi chỉ giỏi tòi ra “lúa tẻ” thôi.

Còn tôi vốn làm trưởng chi. Áp lực phải có con trai nối dõi tông đường là rất lớn. Tôi từng chịu cảnh nhục nhã ê chề lắm mỗi khi họ hàng có cỗ mà tôi phải ngồi chiếu dưới vì không có thằng cu.

Họ hàng, bạn bè tôi hết thẩy đều ném cái nhìn thương hại vào mặt tôi. Họ cứ mỉa kiểu “cái đó” của tôi ngắn quá nên tôi mới không có được nam tử. Toàn bọn hít thuốc lào nói láo là tài. Tôi cao 1,76 m cơ mà. Sao mà “cái đó” lại tủn mủn được.

Rốt cuộc lỗi sinh mặt mẹt chỉ là do vợ của tôi gây ra thôi. Đúng là lúc lấy vợ, tôi không soi kỹ “giống”. Giờ thì nhục đổ hết vào mặt, tôi chịu đủ rồi.

Tôi bắt đầu về nhà đay nghiến vợ. Cô ấy vốn là luật sư nên “cãi” cũng chả vừa. Vợ đem một đống tài liệu phô tô về rồi quy trách nhiệm không đẻ được con trai là do chồng. Cô ấy nói như đinh đóng cột là: “Khoa học chứng minh thế. Chỉ đám người ngu quanh anh là không biết”.

Gia đình vợ tôi cũng thuộc dạng mạnh vì gạo bạo vì tiền. Trước đây bố vợ tôi là phó giám đốc công ty lắp đặt công trình xây dựng. Mẹ vợ làm kế toán trưởng cho doanh nghiệp nước ngoài. Gia đình vợ được con gái mách tội đã xông vào kết tội con rể không ra gì.

Làm thằng đàn ông muôn ngàn nỗi nhục phải gánh. Tôi bị o trước ép sau. Tôi quá chán nản và muốn tìm cách giải thoát cho mình. Tôi đã “đi lại” với một em sinh viên ngoại tỉnh lên Hà Nội học. Được cái quan hệ với sinh viên chi phí thấp, lại an toàn.

Nghe em ấy kể gia cảnh ở quê rất nghèo khó, cha mẹ già, đông em. Tôi thương em ấy quá nên muốn em ấy đẻ thuê giúp tôi một quý tử. Tôi sẽ lo tiền cho em ấy ăn học và xin việc cho sau khi ra trường.

Sau 2 tháng “đi lại” em ấy dính bầu ngay. “Máy” gái trẻ nhạy thật. Chả bù cho vợ tôi, cưới nhau gần ba năm mới đẻ ra thị mẹt. Số may thế này thì tôi sẽ có con trai thôi. Rồi tôi sẽ đem thằng cu về cầu xin vợ nuôi hộ. Vợ tôi là người biết trước biết sau, kiểu gì chẳng đồng ý.

Kế hoạch hoàn hảo của tôi mới thực hiện được phần đầu thì vợ tôi phát hiện ra. Cô ấy nổi đóa lên đòi li dị. Mặc dù tôi đã giải thích em sinh viên kia chỉ là đứa đẻ thuê. Còn vợ mới là người đàn bà duy nhất của tôi.

Sau những cuộc cãi vã triền miên, tôi nghiến răng ký vào cuối tờ đơn li hôn. Con gái tôi được tòa phân cho vợ tôi nuôi. Nhưng đau lòng nhất với tôi là em sinh viên của tôi đi siêu âm cũng lại mang thai bé gái. Tôi phải sống xa con gái và được sống cùng với một đứa con gái khác thì có nghĩa lý gì.

Tôi thấm thía nỗi khổ nhục này lắm rồi. Người ta “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”. Xin bạn đọc tư vấn giúp tôi cách để quay lại với vợ cũ? (Ảnh minh họa)

Vả lại, tôi phải chuốc thêm gánh nặng nuôi ăn học cho mẹ của đứa con ngoài luồng. Đúng là “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”. Đời tôi xem ra nhục ơi là nhục!

Ức nhất là cô vợ cũ của tôi được mọi mặt. Công việc thì ổn định, thu nhập cao. Gia đình ngoại thì gia thế, có tiền. Còn em sinh viên của tôi thì… là món nợ của đời tôi. Giờ tôi mới hiểu ra “con cá đã mất là con cá to”.

Tôi thấm thía nỗi khổ nhục này lắm rồi. Người ta “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”. Xin bạn đọc tư vấn giúp tôi cách để quay lại với vợ cũ? Nếu được thế, tôi sẽ chẳng thèm cưu mang em sinh viên và đứa con gái ngoài luồng kia làm gì nữa. Vì xét cho cùng, tôi và em sinh viên kia cũng chẳng có cam kết và nghĩa vụ nào với nhau cả.

Tôi chỉ thật sự hối tiếc vợ cũ của tôi thôi...

Chia sẻ
Đọc thêm