Câu chuyện rưng rưng xúc động của người mẹ Nghệ An: Đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nói 1 câu

Gặp biến cố lớn trong cuộc đời ở tuổi 43, chị Nguyễn Thục Anh chìm đắm trong đau khổ tưởng không vực dậy được. Nhưng rồi một câu nói của con đã giúp chị thay đổi.

Đừng tưởng rằng trẻ nhỏ hồn nhiên, vô tư, chỉ biết đến ăn, ngủ, vui chơi, học hành mỗi ngày. Thực tế trong nhiều trường hợp, dù mới chỉ là đứa trẻ bé bỏng cần được bố mẹ che chở nhưng các em cũng đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho các đấng sinh thành. 

Đó cũng là lời tâm sự, lòng cảm kích của chị Nguyễn Thục Anh, sống ở Vinh, Nghệ An dành cho một "người đặc biệt". Ở tuổi 43, chị Thục Anh gặp biến cố lớn cuộc đời. Tưởng rằng sẽ buông xuôi, ngã quỵ nhưng rồi cuối cùng chị nhận thấy rằng "Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra". 

Nguyên văn dòng chia sẻ đầy xúc động của chị Thục Anh:

Mình đã từng có một người chồng, các con cũng đã từng có một người ba dành tất cả tình yêu thương để chăm sóc, bao bọc, chở che. Chồng dành hết những việc khó, việc nặng để vợ con được nghỉ ngơi.

Chuyện xúc động của một người mẹ Nghệ An, đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói 1 câu - Ảnh 1.

Ở tuổi 43, chị Thục Anh gặp biến cố lớn trong cuộc đời.

Nhưng cách đây 10 tháng, anh đã ra đi bởi căn bệnh ung thư tá tràng mà khi phát hiện đã giai đoạn cuối. Mọi việc đã quá muộn. Chưa bao giờ mình hình dung nếu không có chồng sẽ thế nào, nếu không có ba các con mình sẽ ra sao? Ba mẹ con chông chênh, trống vắng trong chính căn nhà, lặng lẽ trong chính gian bếp suốt những ngày sau đó với những nỗi đau không nói thành lời.

Trong những ngày đau khổ nhất, trong những giây phút mình tuyệt vọng nhất, đến mức có lúc mình định buông xuôi thì người đã thay chồng chăm sóc, mang lại cho mình cảm giác được chở che, được dựa vào lại chính là 2 con, nhất là cậu con trai 10 tuổi.

Dạo đó, mỗi đêm mình ngủ được rất ít vì mỗi lần nhắm mắt lại là nghĩ đến hình bóng chồng, nhớ những kỷ niệm mà nước mắt cứ thế đầm đìa chảy. Và cứ mỗi sáng, trong giấc ngủ chập chờn, mình cảm nhận được bàn tay bé nhỏ, ấm áp của con vuốt má, hôn lên trán và thì thầm bên tai "Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm”. Mình ôm chặt con trong tay mà thương con đứt ruột vì nghĩ đến sự thiệt thòi mà con phải chịu khi mất ba quá sớm.

Mình rơi vào trạng thái chán chường, mệt mỏi. Mình không thiết vào bếp, không muốn dọn dẹp, không chăm sóc các con và cả bản thân. 

Nhưng có một hôm, mình giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói với giọng dứt khoát: “Mẹ đừng buồn, con sẽ thay ba bảo vệ cho mẹ và chị, ba đã dặn con phải mạnh mẽ. Con sẽ làm được vì con đã hứa với ba rồi”. Con đã dùng đôi tay nhỏ bé lau nước mắt cho mẹ, vỗ về giống như chồng đã từng làm mỗi khi mình buồn.

Con đã thay ba quan tâm và chăm sóc mẹ.

Ngày ngày, chị đi chợ mua thức ăn, còn con nấu những món ăn mình thích một cách chăm chút. Không ít lần, thấy con đứng trong bếp nấu cơm mà mồ hôi nhễ nhại, ướt hết cả lưng áo thấy thương quá, nhưng nhất quyết không để mẹ làm. Con còn mở mạng tự học cách làm các món đồ uống mà mình thích dù còn vụng về, dù đôi lúc hương vị chưa ngon. Lúc nào con cũng nhìn mình uống và hỏi câu hỏi quen thuộc “Có ngon không mẹ?” để khi mình gật đầu, mắt con sáng lên, mặt con rạng rỡ với đôi má hồng phúng phính.

Có hôm, mấy cái quạt trong nhà đều bám bụi, mẹ đi làm chưa về, con cũng đã tự mày mò tháo rời ra, rửa sạch rồi lắp lại như ban đầu làm mình vô cùng ngạc nhiên vì lâu nay con chưa bao giờ làm cả.

Rồi con đã tự học cách sửa xe đạp, lau dọn nhà cửa, đã tự đi học, đã tự mình làm bao nhiêu việc nhà, tự lo được cho bản thân mỗi khi mình đi công tác. Mỗi ngày, con đã thể hiện mình không còn là một cậu bé con ham chơi nữa mà thấy con là một chàng trai mạnh mẽ, tự lập, giống như ba vậy.

Nhìn vào các con, mình thấy thật yếu đuối, mình phải thay đổi, phải vượt qua nỗi đau để mạnh mẽ hơn. Nhìn vào các con, mình thấy hình bóng của chồng, cảm nhận được tình yêu thương của anh hiển hiện rất rõ và cũng vì thế, nỗi đau trong tim đã nguôi ngoai phần nào.

Chuyện xúc động của một người mẹ Nghệ An, đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói 1 câu - Ảnh 4.

Chuyện xúc động của một người mẹ Nghệ An, đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói 1 câu - Ảnh 5.

"Lúc nào con cũng nhìn mình uống và hỏi câu hỏi quen thuộc “Có ngon không mẹ?” để khi mình gật đầu, mắt con sáng lên, mặt con rạng rỡ với đôi má hồng phúng phính".

Rồi mình đã cùng vào bếp, cùng đi chợ, cùng làm việc nhà với các con. Và điều kỳ diệu đã xảy ra, mọi việc thay đổi theo hướng tốt đẹp. Mình đã bình tâm lại, suy nghĩ lạc quan hơn, sức khoẻ cũng tốt lên nhiều. Cuộc sống của mẹ con ổn dần. Nhà đã có nhiều tiếng cười, sự ấm áp dần lan toả. Các con vui hơn vì các con thấy yên tâm khi mẹ không còn bi quan như trước nữa.

Chính các con là động lực để mình cố gắng, là sức mạnh để mình vững vàng, là mục tiêu để mình không được phép gục ngã.

Chuyện xúc động của một người mẹ Nghệ An, đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói 1 câu - Ảnh 6.

Giờ đây, hàng ngày con vẫn chờ cơm mẹ, nhà cửa vẫn được con lau dọn sạch sẽ, những lọ hoa dại xinh xắn do con hái vẫn toả sắc khoe hương. Mình cảm nhận được những điều hạnh phúc bình dị mỗi ngày do các con mang lại. Và mình hiểu được rằng: Ngày mai sẽ luôn là ngày mới, và chắc chắn những điều tốt đẹp đang chờ đón ta ở phía trước.

Cảm ơn các con, cảm ơn con trai của mẹ! Con không chỉ chia sẻ với mẹ việc nhà, luôn là chỗ dựa ấm áp cho mẹ mà con đã giúp mẹ vượt lên chính mình, vượt qua giai đoạn khó khăn nhất để có thể đứng lên và bước tiếp.

Hơn bao giờ hết, mình cảm nhận được niềm hạnh phúc ở gần, trong ánh mắt, trong nụ cười trong trẻo của con, trong sự chia sẻ mỗi ngày. Và mình cảm nhận được chòng chẳng ở đâu xa, luôn ở trong tim mình và các con, thật gần và ấm áp. Vì chúng ta mãi mãi là một gia đình. Mãi mãi...

Chuyện xúc động của một người mẹ Nghệ An, đang ngã quỵ vì gặp biến cố cuộc đời bỗng giật mình khi con trai nhìn thẳng vào mắt và nói 1 câu - Ảnh 7.

Chàng trai ấm áp của mẹ Thục Anh có tên là Mai Đức Tuấn Minh, sinh năm 2009. Theo chia sẻ của chị Thục Anh, Tuấn Minh là người con ngoan, hiền và vô cùng tình cảm. Cho đến nay, chị vô cùng hài lòng với cách dạy con của mình:

"Công việc của vợ chồng mình đều bận rộn nên mình cũng đã chú ý tập cho cả 2 cháu làm việc nhà từ sớm, đặc biệt là nấu ăn. Mình là giáo viên dạy kỹ năng, tiếp xúc với học sinh nhiều độ tuổi nhưng mình thấy nhiều cháu được bố mẹ, ông bà bao bọc quá thành ra vụng về, không biết làm gì, không biết cư xử, sống ích kỷ chỉ biết đòi hỏi được phục vụ.

Vì vậy mình dạy cho các cháu phải biết làm việc vì có làm việc mới hiểu được giá trị của sức lao động của người khác, từ đó không ích kỷ, dựa dẫm mà có thể tự lập trong mọi hoàn cảnh.

Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, mỗi độ tuổi làm những việc phù hợp với sức của mình. Nên giờ hầu như việc nhà cả 2 chị em đều làm hết, cô chị đang học lớp 11, thời gian học nhiều nên chủ yếu việc bếp núc, dọn dẹp là của cháu Minh nên mẹ cũng đỡ vất vả hơn nhiều".

>> Xem thêm câu chuyện Mẹ Đà Nẵng mách "chiến lược" đưa con trai vào bếp, mới tí tuổi nhưng 2 bé đã biết làm loạt món ăn cầu kì, nhìn mà mê TẠI ĐÂY

Chia sẻ
Đọc thêm