Bà ngoại mất để lại căn nhà 200m2, dọn dẹp xong tôi phát hiện bộ mặt thật của người bác dâu nhờ món đồ rẻ tiền bị lấy cắp

Aries, Theo Nhịp Sống Việt
Chia sẻ

Không ngờ bà ngoại mới mất được 5 hôm mà bác dâu đã nóng vội đến mức phải "chôm" thứ đó ngay lập tức, mà nó chỉ ngang mớ sắt vụn chứ có giá trị gì đâu?!?

Ở đây có chị em nào thân thiết với ông bà ngoại hơn bố mẹ không? Chắc ít ai giống tôi, bố mẹ mất sớm nên có mỗi bà ngoại làm chỗ dựa. Ký ức của tôi về bố mẹ rất mờ nhạt, nhưng bà nuôi nấng tôi đến tận năm 20 tuổi nên mọi thứ về bà đều vô cùng thân thuộc.

Tôi chỉ mong sớm tốt nghiệp để đi làm báo hiếu bà ngoại, nhưng một buổi chiều cuối năm vừa qua, bà đột ngột ra đi sau giấc ngủ trưa khiến tôi suy sụp vô cùng. Vì dịch bệnh nên tôi không xuống thành phố học, may mắn được ở bên bà suốt một năm. Nhưng giây phút bà chìm vào giấc thiên thu, tôi lại đang ở ngoài đồng nhổ lạc, khi được hàng xóm gọi về tôi chỉ biết ôm bà khóc ngất...

Tôi còn một người bác ruột và một người cậu nữa, nhưng không ngờ bà để lại di chúc cho mỗi mình tôi! Bà âm thầm chuẩn bị di chúc từ vài tháng trước, đợt ốm nằm viện suốt nửa tháng, sau đó gửi ông trưởng xóm giữ cho an toàn. Bác và cậu ruột đã nhòm ngó tài sản của bà từ lâu, tuy ngoại không giàu có gì nhưng căn nhà 200m2 và miếng đất ruộng to đùng cạnh quốc lộ bán đi cũng ngang tiền tỷ chứ chẳng đùa. Nhiều lần 2 người ấy ép bà phải sang tên giấy tờ, viết di chúc để hết tài sản cho họ, nhưng bà kiên quyết gạt đi bảo chỉ để lại cho cháu ngoại mà thôi.

Bà ngoại mất để lại căn nhà 200m2, dọn dẹp xong tôi phát hiện bộ mặt thật của người bác dâu nhờ món đồ rẻ tiền bị lấy cắp - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Thế là tôi trở thành mục tiêu bị căm ghét trong gia đình, là cái gai mà những người thân thiết ruột thịt muốn nhổ bỏ. Cứ mỗi khi nhà có giỗ hay hội họp đông đủ, bác và cậu luôn bóng gió những câu kiểu như "loại mồ côi mà cũng tham của", "đứa không cha không mẹ mới tí tuổi ranh đã muốn tranh gia sản". Rồi thi thoảng bác dâu còn độc mồm nói tai nạn ngày xưa lẽ ra tôi nên đi theo bố mẹ, chứ sống báo cô bà ngoại với họ hàng làm ai cũng thấy khổ.

Nghe những câu đó tôi tủi thân vô cùng, toàn trốn sau lu nước để khóc. Bà ngoại biết nên thương lắm, hay mua bánh trái an ủi tôi, rồi ôm ấp dỗ dành kêu tôi cứ học hành cho giỏi, nhất định sau này sẽ hạnh phúc hơn người. Cái gì tốt nhất ngon nhất bà cũng dành cho tôi, lúc đi học xa tôi chỉ mong đến cuối tuần để bắt xe về ngủ với bà.

Ấy thế mà bà lại bỏ đứa cháu gái thơ dại để ra đi ở tuổi 70... Tổ chức đám tang cho bà xong, bao nhiêu tiền viếng đều bị nhà bác ruột với cậu mợ lấy hết, chẳng để lại nửa xu cho tôi ăn cơm! Tôi cũng không trông mong gì ở những con người tham lam ấy nên quyết định dọn dẹp nhà cửa, quay lại thành phố kiếm sống nuôi thân.

Mất cả ngày để cất hết mọi thứ trước khi khóa cửa nhà lại, tôi bỗng phát hiện ra cái bếp ga nhỏ tôi mua tặng bà bằng tiền học bổng đã không cánh mà bay. Tìm khắp nơi không thấy, tôi nhớ là trưa hôm bà mất tôi vẫn bật nó để nấu cơm. Đúng lúc bác dâu sang đứng ở cổng lấm la lấm lét, tôi hỏi có chuyện gì thì bác khoanh tay hất hàm nói chuyện khá nhức đầu.

- Mày định bán nhà đi đấy à, sao dọn hết đồ thế kia?

- Cháu lên thành phố tìm việc vừa đi học vừa đi làm, nên định cất bớt đồ đi để cúng 49 ngày bà xong khóa cửa nhà lại.

- Kinh nhỉ, cứ như nhà của mình ấy cơ.

- Vâng, bà để lại cho cháu thì là của cháu mà.

- Ơ con này. Mày đừng có nghĩ thế là hay. 20 tuổi ranh thì ai cho sở hữu tài sản nhiều thế. Bác mày mới là con trai bà, mày biết điều thì trả lại nhà cho bọn tao! Ít ra bác mày thương còn để lại cho mấy triệu, chứ mày không nuốt được cái nhà này đâu nhé!

- Bác đừng nói thế, bà nghe thấy đêm lại về trách bác đấy. Mà kể cũng lạ, chả hiểu sao lại mất cái bếp ga con. Bán đồng nát cũng chả được mấy, không hiểu trộm cắp gì ngu thế cơ chứ.

Nói xong tự dưng thấy bà bác cun cút chạy về nhà. Tôi lén đi theo ngó thì phát hiện bà ấy giấu cái bếp ga trong đống rơm, tự dưng lôi ra xong chửi: "Tiên sư, cứ tưởng bếp đắt đỏ đáng tiền, hóa ra đồng nát à". Tôi vọt ra giật lại cái bếp, tra hỏi xem bác ăn cắp lúc nào. Bà ấy ngoạc mồm ra gào lên kêu tôi vu oan giá họa, chả hiểu sao hơn 40 tuổi rồi mà cái nết xấu xa thế cơ chứ!

Bà ngoại mất để lại căn nhà 200m2, dọn dẹp xong tôi phát hiện bộ mặt thật của người bác dâu nhờ món đồ rẻ tiền bị lấy cắp - Ảnh 2.

 

https://afamily.vn/ba-ngoai-mat-de-lai-can-nha-200m2-don-dep-xong-toi-phat-hien-bo-mat-that-cua-nguoi-bac-dau-nho-mon-do-re-tien-bi-lay-cap-20220106163017334.chn

Chia sẻ
Đọc thêm