Từ mặt nhau 4 năm ròng, tôi ngớ người khi mẹ chồng bỗng dắt đứa bé lạ mặt đến nhà "ăn vạ" (P1)

Tôi còn chưa ngủ dậy thì đã nghe tiếng cô em dâu tru tréo dưới nhà bảo mất tiền mất vàng cưới.

Lần đầu tiên gặp Linh, tôi đã không có ấn tượng tốt về cô ấy. Linh là con nhà giàu, là tiểu thư cành vàng lá ngọc nên cách ăn nói, cư xử cũng khác hẳn tôi. Cô ấy đanh đá, ánh mắt sắc lẹm và nói câu nào sắc sảo câu đó. Dù ra mắt nhà chồng tương lai nhưng Linh lại cư xử chẳng khác gì bà chủ trong nhà. Mà mẹ chồng tôi, vốn cũng đanh đá chẳng kém ai, thì chẳng dám nói cô ấy một câu.

Mới đến nhà người yêu lần đầu mà Linh rất chịu chi, mua tặng bố mẹ chồng tôi một cái tủ lạnh gần 30 triệu. Trong buổi nói chuyện cũng toàn khoe mua đất ở thành phố, đã có hai căn nhà riêng, gia đình mở công ty, ô tô phải mua loại tiền tỷ trở nên chứ không mua loại thấp hơn. Trong nhà có 2 người giúp việc và một người đầu bếp. Nếu cô ấy về làm dâu nhà tôi thì chắc chắn sẽ xây nhà to, thuê giúp việc cho mẹ chồng tôi được nghỉ ngơi… Linh vẽ ra một cuộc sống hoàn toàn khác nên mẹ chồng tôi "mờ mắt" cũng là điều dễ hiểu.

Sau đó đúng một tháng là đám cưới của em chồng tôi. Mẹ chồng tôi không muốn vuột mất con dâu giàu có nên hối thúc con trai nhanh nhanh cưới vợ liền tay. Em chồng bảo chưa có đủ điều kiện thì bà vay ngân hàng, thế chấp của sổ đỏ nhà đất rồi mượn thêm tiền từ họ hàng để cưới dâu. Ngày cưới của em chồng, tôi bế con đứng bên ngoài nhà hàng mà muốn rơi nước mắt. Mẹ chồng ôm 5 lượng vàng trao cho dâu mới. Tiệc cũng đãi ở nhà hàng sang trọng. Còn tôi thì khác, mọi thứ chỉ làm qua loa, bà thậm chí còn kì kèo từng đồng tiền cưới với bố mẹ tôi. Tất cả cũng vì nhà tôi nghèo.

Từ mặt nhau 4 năm ròng, tôi ngớ người khi mẹ chồng bỗng dắt đứa bé lạ mặt đến nhà "ăn vạ" (P1) - Ảnh 1.

Lúc kéo váy, cô ấy còn cạnh khóe tôi nhìn cứ như giúp việc, chẳng có chút khí chất nào. (Ảnh minh họa)

Ngày hôm đó, tôi còn phải giúp cô dâu thay váy vì Linh không thích người lạ đụng vào người mình. Lúc kéo váy, cô ấy còn cạnh khóe tôi nhìn cứ như người giúp việc, chẳng có chút khí chất nào. Tôi cười cười cho qua chuyện bởi Linh nói cũng không sai. Đêm đó, tôi còn phải dọn dẹp, trang trí phòng tân hôn cho họ đến tận 9 giờ. Còn Linh và mọi người thì cười nói rộn rã.

Không ngờ ngay sáng hôm sau, tôi còn chưa ngủ dậy thì đã nghe tiếng la hét ở dưới nhà. Vợ chồng tôi vội vàng chạy xuống thì thấy Linh đầu tóc rũ rượi, mắt long lên sòng sọc, vừa khóc vừa nói bị mất 10 lượng vàng, trong đó có cả số vàng cưới của mẹ chồng tôi cho.

Vừa thấy tôi, Linh đã đảo mắt rồi nguýt dài: "Nhà này chắc chẳng có ai lạ mặt vào lấy tiền lấy vàng của con đâu. Con nghĩ là người trong nhà mà thôi".

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Đọc thêm