Rút cạn tiền tiết kiệm mua đất, chồng âm thầm để mẹ đứng tên sổ đỏ và pha "lật kèo" phút 89 của người vợ
Cầm 2,5 tỷ bạc hai vợ chồng chắt bóp bao năm đi mua đất, tôi cứ ngỡ đó sẽ là viên gạch đầu tiên xây dựng tương lai vững chắc cho các con. Ai ngờ, đằng sau lưng tôi, một kịch bản tẩu tán tài sản tinh vi đã được chồng và nhà nội dàn xếp êm đẹp.
Sau 7 năm kết hôn, nhờ buôn bán tích cóp và tằn tiện chi tiêu, vợ chồng tôi dồn được 2,5 tỷ. Chúng tôi thống nhất sẽ không mua chung cư nữa mà tìm một mảnh đất ven đô để đầu tư tích sản.
Bình thường chồng tôi rất lười chuyện bếp núc, nhà cửa, nhưng động đến chuyện đi xem đất, anh lại hăng hái lạ thường. Anh bảo: "Chuyện tìm hiểu quy hoạch, thủ tục pháp lý lằng nhằng lắm, em cứ tập trung lo việc kinh doanh đi, để anh chạy vạy tìm mối cho. Bao giờ chốt được mảnh ưng ý, đến ngày xuống cọc thì em chỉ việc xuất tiền là xong."
Nghe chồng nói vậy, tôi cũng mát lòng mát dạ, nghĩ chồng biết lo toan gánh vác cho gia đình. Suốt một tháng trời, anh đi sớm về khuya, cuối cùng cũng chốt được một mảnh đất vuông vắn, giá trị đúng bằng số tiền 2,5 tỷ chúng tôi đang có. Lịch hẹn đặt cọc được ấn định vào sáng thứ Bảy.
Tối thứ Sáu, trước ngày đi cọc, anh đi nhậu với hội bạn để "ăn mừng" nên về khá muộn và lăn ra ngủ say. Điện thoại anh báo tin nhắn zalo liên tục. Bình thường tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng vì sợ phía môi giới báo thay đổi giờ giấc hợp đồng, tôi cầm máy lên xem.
Đập vào mắt tôi không phải là tin nhắn báo giờ, mà là dòng tin nhắn từ tài khoản tên "Cò đất": "Anh dặn bác gái sáng mai mang CCCD đi nhé. Hợp đồng đặt cọc em để tên bác gái rồi. Sổ đỏ sau này cũng đứng tên một mình bác. Chừng nào lấy sổ xong, bác làm cái hợp đồng TẶNG CHO RIÊNG con trai, thế là thành tài sản riêng của anh."
Chồng tôi đã thả tim tin nhắn đó và dặn lại: "Oke em, cứ chuẩn bị kín kẽ giúp anh, tiền phí bồi dưỡng anh gửi em gấp đôi."
Tay tôi run bần bật, cảm giác như có ai hắt nồi nước sôi vào mặt. Hóa ra đây là lý do anh ta giành phần đi giao dịch và làm việc với môi giới. Theo đúng Luật Hôn nhân Gia đình, tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân là của chung. Nhưng nếu mẹ chồng tôi đứng tên mua, dùng tiền mặt không chứng minh được nguồn gốc là của hai vợ chồng, thì mảnh đất đó mặc nhiên là tài sản của bà. Rồi bà dùng quyền của mình, tặng cho riêng con trai. Nửa đời người tôi thanh xuân, cày cuốc đến bạc mặt gom góp được hơn 1,5 tỷ vào cái quỹ chung đó, cuối cùng sẽ trắng tay không có một danh phận nào trên mảnh đất ấy.
Tôi không gào thét, không đánh thức anh ta dậy để chất vấn. Đêm đó, tôi thức trắng. Mở ứng dụng ngân hàng, tôi thực hiện ngay một lệnh chuyển khoản nhanh: Chuyển 1,5 tỷ (đúng bằng số tiền tôi tự kiếm được và góp vào quỹ) thẳng sang tài khoản của mẹ đẻ tôi.
(Ảnh minh họa)
Sáng hôm sau, chồng tôi dậy sớm, ăn mặc bảnh bao, hớn hở giục tôi: "Vợ chuẩn bị tiền xong chưa, 9h anh qua đón mẹ rồi mình cùng ra văn phòng công chứng đặt cọc nhé."
Tôi đủng đỉnh vừa pha cà phê vừa đáp: "Anh và mẹ cứ chủ động đi cọc đi. Đêm qua nhà ngoại có biến, thằng út làm ăn thua lỗ. Bố mẹ khóc ngất gọi điện cầu cứu, em không thể đứng nhìn ruột thịt thế được nên em rút 1,5 tỷ chuyển cho ông bà trả nợ rồi. Tiền tiết kiệm nhà mình giờ chỉ còn 1 tỷ, anh bảo mẹ bù thêm 1,5 tỷ vào mà mua."
Chồng tôi sững sờ, mặt tái mét. Anh ta cuống cuồng quát lên: "Cô điên à? Sao tiền chung mua đất cô lại tự ý mang đi cho em trai trả nợ mà không hỏi tôi?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng lạnh băng: "Tiền đó là phần mồ hôi nước mắt em làm ra, lúc em ruột hoạn nạn em có quyền quyết định. Hơn nữa, em biết trước sau gì mảnh đất ấy anh cũng để mẹ đứng tên sổ đỏ, rồi mẹ làm giấy tặng cho riêng anh cơ mà? Đã là tài sản của riêng mẹ và anh, thì hai người tự bỏ tiền túi ra mà mua. Em không có nghĩa vụ phải đi làm từ thiện cho sự ích kỷ của cái nhà này!"
Nghe đến đoạn "tặng cho riêng", chồng tôi cứng họng, lắp bắp không nói được câu nào. Anh ta vội vàng mở zalo ra kiểm tra rồi lùi lại, hiểu rằng vở kịch của mình đã bị bóc trần không còn mảnh vải che thân.
Hôm đó, kèo cọc đất bị hủy. Mẹ chồng tôi gọi điện sang mắng mỏ tôi té tát vì tội "đem tiền nhà chồng đi cho nhà ngoại", nhưng tôi tắt máy, chẳng buồn bận tâm. Tôi thừa sức làm lại từ đầu với số tiền đã bảo toàn được, nhưng niềm tin dành cho người đàn ông mang danh là "chồng" thì đã chết hẳn rồi. Đàn bà có thể hy sinh, nhưng tuyệt đối không bao giờ để kẻ khác coi mình là một con ngốc!