Tôi không đồng ý thì chồng bảo tôi làm anh và bố mẹ anh xấu hổ.
Tôi chết lặng khi thấy nét chữ quen thuộc, chính là chữ của chồng tôi.
Đôi khi, ý muốn kết thúc hôn nhân không đến từ sự cãi vã, mà đến từ những điều nhỏ nhặt tích tụ mỗi ngày.
Có những lần chồng thì nằm trong bãi nôn ngủ ngon lành mà tôi vừa bực vừa buồn cười.
Trong lúc chập chờn, bà nghe rõ tiếng vợ chồng con gái cãi nhau.
Có những bữa cơm tối, tôi ăn trong cảm giác và không khí gượng gạo.
Quãng thời gian ngậm đắng nuốt cay đã kết thúc, nhường chỗ cho một chương mới – chương của sự tự do và lòng tự trọng.
Anh vẫn cho rằng tôi đang lên cơn dở hơi mà không nhận ra, tôi đang rất nghiêm túc.
Người đứng ngoài cửa là con trai riêng của cha dượng tôi năm xưa. Cậu ta nói thẳng: “Tôi đến vì chuyện của năm 1983”.
Hôm đó, mẹ tôi trắng bệch mặt. Trên đường về, bà đột ngột dừng xe và nói một câu rất bình thản: “Chúng ta ly hôn đi”.