Không khí lúc ấy khiến tôi vừa bất ngờ vừa lúng túng.
Mẹ im lặng rất lâu rồi chỉ nói một câu, giọng nhỏ như sợ ai nghe thấy...
Có những đêm tôi nghĩ đến chuyện bỏ đi.
Tôi thấy tim mình như hụt xuống một nhịp, tôi không biết nên buồn hay nên giận.
Tôi đứng đó, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần lót, vừa xấu hổ vừa giận dỗi, vừa thấy sụp đổ và tuyệt vọng.
Tôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Khi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Tôi ngồi nhìn lại phong bì hôm đó, tay bất giác run lên.
Tôi đứng đó rất lâu, không dám bước vào, cũng không dám quay đi.
Câu nói đó làm tôi nghẹn họng.