Cái giật mình của tôi ngày hôm đó không phải vì sự hỗn hào, mà là vì sự tỉnh ngộ. Cảm ơn con dâu đã dám nói lên sự thật mà bấy lâu nay tôi cố tình lờ đi.
Hóa ra, tiền bạc hay danh giá chỉ là phù du. Lúc hoạn nạn mới biết ai là người thực lòng đối đãi với mình. Chàng rể nghèo mà tôi từng xua đuổi, giờ đây lại là người duy nhất mở rộng cửa đón tôi vào lòng khi tôi không còn nơi để về.