Câu nói ấy làm tôi im lặng rất lâu. Tôi không biết nó nghĩ tôi còn tiền ở đâu?
Hóa ra, tiền bạc hay danh giá chỉ là phù du. Lúc hoạn nạn mới biết ai là người thực lòng đối đãi với mình. Chàng rể nghèo mà tôi từng xua đuổi, giờ đây lại là người duy nhất mở rộng cửa đón tôi vào lòng khi tôi không còn nơi để về.
Tôi chỉ sợ một ngày nào đó, mẹ tôi lỡ miệng nói ra.
Lúc đó tôi không hiểu vì sao mẹ lại nói vậy. Tôi còn nghĩ bà đang quá lạc quan trong khi thực tế cuộc sống của hai mẹ con khá chật vật.
Hóa ra, trong lúc vô tình, tôi đã làm tổn thương mẹ kế.
Hôm đó tôi bận việc ở cơ quan, không thể qua nhà mẹ vợ nên Tiến nhận phần mang quà sang tặng mẹ.
Tôi nghe xong mà thấy trong người nóng lên.
Tôi quyết định làm một việc mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy khó xử.
Khi mở túi hồ sơ ra, tôi nhìn thấy bên trong là một tập giấy tờ đất.
Việc bà đột nhiên nhắc đi nhắc lại chuyện ăn yến khiến tôi nghi ngờ rằng có điều gì đó phía sau.