Lương 8 triệu vẫn cương quyết thuê giúp việc 10 triệu và giờ tôi đang phải chịu hậu quả cay đắng
Áp lực công việc, con cái khiến tôi kiệt sức. Dù lương chỉ 8 triệu, tôi vẫn nhắm mắt thuê giúp việc với mức lương 10 triệu, với hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn....
Tôi là một nhân viên văn phòng bình thường, lương tháng vỏn vẹn 8 triệu đồng. Chồng tôi làm kinh doanh, thu nhập không ổn định nhưng cũng đủ trang trải cho gia đình nhỏ với hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn. Cuộc sống cứ thế trôi đi, nhưng áp lực công việc, rồi việc nhà, chăm sóc con cái khiến tôi gần như kiệt sức. Mỗi tối về đến nhà, nhìn căn bếp bừa bộn, đống quần áo chờ giặt, rồi tiếng con khóc, tôi chỉ muốn gục xuống. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc thuê giúp việc.
Chồng tôi ban đầu không đồng ý. Anh bảo lương tôi có 8 triệu, thuê giúp việc 10 triệu thì lấy đâu ra tiền? Rồi anh còn lo lắng về việc người lạ vào nhà, đủ thứ bất tiện. Nhưng tôi thì cứ khăng khăng. Tôi viện đủ lý do: "Em mệt mỏi quá rồi, không có sức mà làm việc nữa", "Có giúp việc thì em mới có thời gian nghỉ ngơi, chăm sóc bản thân và các con tốt hơn", "Anh xem, em cứ thế này thì làm sao mà giữ lửa hôn nhân được?". Cuối cùng, trước sự "cương quyết" của tôi, anh cũng đành tặc lưỡi đồng ý, với điều kiện tôi phải tự lo phần chênh lệch.
Thế là tôi bắt đầu tìm giúp việc. Sau vài lần phỏng vấn, tôi chọn được một cô giúp việc khá ưng ý, nhanh nhẹn, sạch sẽ. Mức lương cô ấy đưa ra là 10 triệu đồng, bao ăn ở. Tôi biết là cao, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đến việc mình sẽ được giải thoát khỏi gánh nặng việc nhà, được nghỉ ngơi, được có thời gian cho bản thân và quan trọng là vẫn đi làm. Tôi tự nhủ, rồi mình sẽ cố gắng làm thêm, kiếm thêm để bù vào khoản chênh lệch đó. Mấy tháng đầu, mọi thứ có vẻ suôn sẻ. Nhà cửa gọn gàng, cơm nước tươm tất, con cái được chăm sóc. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Chẳng bao lâu sau, tôi bắt đầu cảm thấy áp lực tài chính đè nặng. Khoản 2 triệu chênh lệch mỗi tháng tưởng chừng nhỏ, nhưng cộng thêm các khoản chi tiêu khác, nó trở thành một gánh nặng thực sự. Tôi phải cắt giảm chi tiêu cá nhân, không dám mua sắm, không dám đi cà phê với bạn bè. Rồi tôi bắt đầu nhận ra, mình đang làm việc cật lực chỉ để trả lương cho người khác làm việc nhà của mình. Điều đó thật trớ trêu và vô lý. Tôi đi làm 8 tiếng ở công ty, về nhà lại phải vắt óc nghĩ cách kiếm thêm để bù vào khoản thiếu hụt. Thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại càng thêm căng thẳng.
Không chỉ vậy, việc có giúp việc trong nhà cũng nảy sinh nhiều vấn đề. Cô ấy đôi khi tự ý quyết định mọi thứ, từ việc mua sắm đồ đạc đến cách chăm sóc con cái, khiến tôi cảm thấy mình như người thừa trong chính ngôi nhà của mình. Có những lúc, tôi muốn góp ý nhưng lại ngại, sợ cô ấy tự ái rồi bỏ việc, lúc đó tôi lại càng rối hơn. Mối quan hệ giữa tôi và chồng cũng bắt đầu có những rạn nứt. Anh thường xuyên cằn nhằn về việc chi tiêu, về việc tôi đã quá "hoang phí" khi thuê giúp việc với mức lương không tưởng. Những cuộc tranh cãi nhỏ cứ thế lớn dần, khiến không khí gia đình trở nên nặng nề.
Giờ đây, nhìn lại, tôi mới thấy mình đã sai lầm đến mức nào. Đáng lý ra, khi thấy bản thân quá tải, tôi nên chia sẻ thẳng thắn với chồng, cùng anh tìm ra giải pháp, phân chia lại công việc nhà hoặc cùng nhau tìm cách hỗ trợ nhau trước tiên. Nhưng tôi đã quá vội vàng, quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến sự thoải mái của bản thân mà không tính toán kỹ lưỡng, không đặt sự chia sẻ và gắn kết vợ chồng lên hàng đầu.
Tôi đã đánh đổi sự bình yên trong gia đình, sự thấu hiểu giữa hai vợ chồng để lấy một chút thảnh thơi ảo tưởng. Hậu quả là tôi không chỉ mất tiền, mà còn mất đi sự tự chủ trong chính ngôi nhà của mình và quan trọng hơn, tình cảm vợ chồng cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tôi đang phải gánh chịu tất cả những điều đó và tôi không biết mình sẽ phải làm gì để thoát ra khỏi mớ bòng bong này.