Nuôi dạy con thật sự là 1 công cuộc không hề dễ dàng!
“Con là anh là chị mà, phải nhường em chứ”.
Đây chính là bản chất của thiên vị kiểu ngụy trang dưới danh nghĩa “công bằng”.
Cái giá phải trả quá đắt.
Đôi khi nó chỉ là những chi tiết nhỏ lặp đi lặp lại, lâu dần tạo thành vết thương khó lành trong tâm lý.
Nhìn 2 chị em nó thương nhau như thế, tôi càng thấy không thể thỏa hiệp được với kiểu cháu yêu cháu ghét của mẹ chồng mình!
Có lẽ, cuộc đời này công bằng theo cách riêng của nó. Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra.
Tôi vẫn dành một góc nhỏ trong tim để yêu thương gia đình mình, nhưng giờ đây, tôi học cách yêu bản thân trước tiên.
Kể từ đó, tôi sống chết ra sao, chưa bao giờ là điều mà bố bận tâm.
Giả sử nếu năm đó tôi không trốn đi thì giờ cái người phải sống cả đời với xe lăn kia có khi chính là tôi.