Còn đong đầy thương yêu

Nguyễn Thị Bích Liên,

Quay cuồng với cuộc sống gia đình, bận rộn với sữa bỉm, giận hờn và cãi vã, có một ngày chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ bao điều: Nụ hôn, những cái ôm, sự ân cần hay lời yêu thương, chia sẻ...

1. Ngày đầu tiên vắng mẹ chồng

Mẹ chồng đưa con gái về quê. Thế là hai đứa mình quay trở lại cảnh "vợ chồng son"

Ngày đầu tiên vắng mẹ chồng. Hơn 7h tối mới đi làm về. Bình thường về nhà giờ này, mẹ chồng đã dọn dẹp nhà cửa và nấu cơm tươm tất. Nhưng hôm nay thì khác rồi. Dính chút mưa nên mình cảm thấy mệt: "Anh ơi. Hộ em. Em đi tắm luôn không sợ cảm lạnh." Chồng gật đầu rồi rửa cá, nhặt rau.Vợ thay đồ xong, vào tiếp quản công việc của chồng: "Ối giời ơi. Sao chặt cá xong anh không rửa thớt luôn vậy? Rau anh nhặt vẫn còn dính đầy rễ này." Chồng mình kêu: "Anh chịu thôi. Em có biết chuyện con lừa chỉ cần vắt thêm 1 cái áo là ngã khuỵu không? Anh đi làm cả ngày mệt rồi. Giờ làm thêm chút nữa là xỉu." Mình bực bội: "Thế anh tưởng em không mệt à? Em cũng như anh, đi làm cả ngày chứ đâu phải đi chơi." Chồng mình xua tay: "Mệt vậy thì từ mai khỏi cơm nước gì nữa. Ra hàng ăn cho nhanh."
 
Rồi chồng mình ra ngoài xem ti vi, để lại mình với bãi chiến trường ngổn ngang. Lát nữa thôi, ăn cơm xong, mình còn dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, phơi đồ. Chồng mình chắc lại sẽ nằm khểnh lướt web. Nghĩ mà bực mình ghê. Sao các ông chồng không bao giờ biết chia sẻ công việc với vợ nhỉ? "Rồi, từ mai khỏi cơm nước gì nữa. Em càng nhàn." Mình tuyên bố với chồng. Nói xong mà thấy mình như đang bốc hỏa từng cơn. Mà mỗi lần như vậy, mình lại lên “cơn điên”, đá thúng, đụng nia, và hùng hục dọn dẹp nhà cửa.

2. Phụ nữ nên, cần và thường xuyên yêu chiều bản thân

Chồng nhắn tin: "Mấy giờ về thế? Tối nay ăn gì?" Mình định bơ đi rồi nhưng cuối cùng nhắn lại: "Ăn gì cơ? Anh bảo từ giờ không nấu nướng gì cơ mà? Tối nay em đi xem kịch rồi.' Thấy chồng chưng hửng: 'Sao? Kinh nhỉ?'
Buổi tối, mặc kệ mắt tròn mắt dẹt của chồng, mình trang điểm rực rỡ, váy áo tưng bừng. Mình bảo: "Hôm trước em rủ đi xem kịch mà anh chê nhảm nhí. Giờ em rủ người khác rồi. Anh ra ngoài hàng hoặc gọi gì về ăn nhé."
Mình qua rủ đứa em họ đi ăn thịt nướng. Chồng nhắn tin: "Lát mua gì về ăn nhé." Trời đất. Hôm qua mạnh miệng vậy thôi mà sểnh vợ ra là thế đấy. Mùi thịt nướng thơm phức khiến lòng mình dậy lên cảm giác tội lỗi: "Hay tao nhờ xe ôm chuyển về cho anh ấy." Con em gạt đi ngay: "Chị hâm à? Anh ấy có phải trẻ con nữa đâu. Anh ấy khác biết lo cho mình." Ừ nhỉ. Mình hâm thật.

Rồi mình và nó đi xem hài kịch. Cười lăn cười bò. Ai đó (như chồng mình chẳng hạn) bảo xem kịch là nhảm nhí thì nhầm to rồi nhé. Đi xem trực tiếp mới thấy thú vị như thế nào. Xem kịch xong đã hơn 10 giờ, đứa em lại dụ dỗ mình đi “trà chanh, chém gió”. Quả thực, nghe “giang hồ” đồn thổi từ lâu mà đã bao giờ mình đi đâu. Ở nhà, cứ hơn 10 giờ đêm là mẹ con “lên chuồng” rồi. Có lần mình rủ chồng đi thì bị buông thõng một câu: "Em dở hơi à. Trà chanh toàn chất hóa học, béo bở gì."

Đã muộn rồi mà quán vỉa hè vẫn đông khách. Ai cũng vui vẻ, trẻ trung, làm mình cũng rộn ràng theo. Đã bao lâu rồi, mình không cười xả láng và thấy mình phơi phới như thế này? Có ai đó nói đúng. Chị em cần, nên và thường xuyên yêu chiều bản thân, bằng cách tự tạo ra cho mình những niềm vui nho nhỏ, thay vì tối ngày cuống cuồng lo nghĩ: "Hôm nay mua gì, ăn gì? Tháng này con có tăng cân? Chồng mình có bồ bịch gì không?"

Gần 12 giờ đêm mình mới về tới nhà. Chồng có vẻ khó chịu. Mình liếc góc nhà thấy túi đồ ăn KFC vứt chỏng chơ. Mặc dù có một chút xíu tội lỗi nhưng mình thấy hào hứng lắm. Chả bực gì chồng đâu nhưng mình vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt, dò xét xem thái độ đối phương thế nào. Một lát, tự dưng chồng quay sang rủ rê: "Xem phim đi. Anh mới down phim này hay lắm." Thế là hai đứa xem xem phim ma. Chả sợ gì mà buồn cười cười lăn lóc. Lại nhớ ngày xưa yêu nhau, chồng thường rủ vợ đi xem phim kinh dị để kiếm cớ… ôm. Toàn phim nhảm nhí mà mình cũng giả vờ co rúm người lại. (Nhiều phen bị hớ vì cảnh phim chẳng sợ đến thế). Nghĩ lại chuyện xưa mà tự dưng buồn cười quá. Bỗng nhiên, chồng mình quay sang: “Hôm nay em đi cùng ai vậy?”. Mình tỉnh bơ: “Với bạn trai.”. “ Thật không?” Mình buồn cười quá: “Với Chip nhà mình chứ  ai. Anh ghen à?”. “Ghen gì. Vớ vẩn”. “Thật không đấy?”. “ Ừ. Thì cũng có tí sốt ruột. Lâu lắm mới thấy vợ mình xúng xính váy áo”. Hóa ra chồng mình cũng biết ghen cơ đấy. Thế mà bình thường có mẹ chồng ở đây, toàn mở miệng ra chê vợ. Mẹ chồng bảo: “Chê lắm, nó đi cặp bồ đấy.” . “Ối giời, vợ con thì ai thèm?”.

Còn đong đầy thương yêu 1

3. Cách lấy lòng đàn ông nhất là qua cái… dạ dày!

Mình dậy sớm đi chợ. Hôm nay, quyết tâm nấu ăn sáng tươm tất. Từ hôm vắng mẹ chồng, hai đứa toàn ăn tạm mấy nghìn xôi rồi mì tôm, bánh mì. Có khi vội quá chả kịp ăn gì nữa. Bún riêu hôm nay mình nấu trông cũng ngon mắt ghê: màu trắng của bún, màu xanh của rau thơm xen lẫn màu vàng của cua gạch, màu đỏ của cà chua. Chồng mình bảo: "Thêm tí bỗng rượu nữa là giống hệt ngoài hàng nhỉ?" Chà, cũng biết nịnh vợ ghê. Người ta nói cấm có sai chút nào. Cách lấy lòng đàn ông dễ nhất là qua cái dạ dày. Mình bảo: "Tối nay ăn ếch nấu chuối đậu nhé." Sướng nhất chồng mình, vợ chiều ra trò. Ừ. Công nhận. Chồng nhe răng cười. Chồng đang vui nên mình tiến tới luôn: "Chồng ơi. Em bảo nhé. Từ giờ buổi tối đi làm về, em muốn vợ chồng mình sẽ chia sẻ việc nhà cùng nhau." (Mình nhấn mạnh là “mình muốn” chứ không phải là “chúng ta phải”). "Đặc biệt, không chỉ trích và cãi vã. Mệt mỏi lắm."

4. Mình cùng chia sẻ việc nhà nhé cưng!

Thật bất ngờ là vợ chồng mình đã có những khoảng thời gian thật êm ả. Buổi tối mình qua công ty đón chồng. Hai đứa huyên thuyên kể chuyện con gái: "Em gọi điện về, nó bảo “bye bye mẹ nhé, con đi chơi đây”. “Mọi người bảo con gái giống em, em có thấy thế đâu nhỉ”, “Ừ, công nhận. Nói thế khác gì xỉ nhục... con gái mình !!!!”.

Về tới nhà, mình nấu thức ăn, chồng cắm cơm rồi dọn dẹp mâm bát. Ăn cơm xong, mình rửa bát còn chồng lo giặt đồ. Quả thực là không quen miệng nhưng mình đã cố gắng thêm chủ ngữ “anh, chồng, cưng” nhiều hơn vào mỗi câu nói, hoặc thay các mệnh lệnh như “anh phải, anh làm đi” bằng “anh có thể”, “em muốn”. Từ bao lâu rồi mình quên mất phải ngọt ngào với chồng? Thay vào đó là cằn nhằn, chỉ trích và sẵn sàng tăng volume bất cứ lúc nào - điều mà mình hay bao biện bởi áp lực công việc hay nghĩa vụ làm vợ, làm mẹ. Chồng mình cũng vậy. Bao lâu rồi anh không ân cần: "Để tiện tay anh làm luôn" - thay vì mở miệng ra là: "Chán vợ mình ghê, chả làm được gì cả."
 
Thật lạ là đôi khi với người xa lạ, ta lại ân cần, tử tế, dễ dãi. Mà với những người yêu thương gần kề bên mình, chúng ta lại có xu hướng phê bình, chỉ trích, khiến đối phương bị tổn thương. Bỗng dưng mình nhớ tới câu nói “vợ chồng cần đối đãi với nhau như khách quý” - Nó không có nghĩa là sự khách sáo, gượng ép mà bao hàm ý nghĩa “đối đãi với nhau bằng những gì tử tế, tốt đẹp nhất. Nghe thì đơn giản vậy mà đâu mấy người làm được?

Còn đong đầy thương yêu 2

5. Bao lâu rồi mình không hò hẹn?

Gần 8h tối, chồng qua công ty đón. Mình bảo: "Mai bà đưa con gái xuống rồi đấy. Nhớ con “chó con” quá. Thế mà gọi điện về, nó toàn bơ mẹ đi." Chồng bảo: "Ăn mừng sự kiện lớn, vợ chồng mình đi ăn gì đi. Giờ cũng muộn rồi, nấu nướng gì nữa nhỉ?"
Thế là vợ chồng lại băn khoăn như ngày xưa yêu nhau: "Ăn gì, chơi gì bây giờ?" Loanh quanh một hồi, hai đứa chui vào quán KFC Huỳnh Thúc Kháng. Ngày xưa, mình hay ăn chỗ này nhỉ? Em bất ngờ mãi vì anh bảo thích ăn gà rán và uống pepsi. Em cứ nghĩ anh cổ hủ lắm cơ. Ăn xong, hai đứa qua cà phê Hồ Đắc Di, nơi hai đứa gặp nhau lần đầu tiên.

Tự dưng hỏi chồng bao lâu rồi mình không ..hò hẹn nhỉ? 1 năm, 2 năm? Từ khi có con, vợ chồng đi đâu cũng luôn có “cái đuôi” bám theo. “Hò hẹn” trở thành một khái niệm vô cùng xa xỉ. Bao lâu rồi vợ chồng không… hôn nhau? 2 tháng hay 3 tháng? Vậy mà ngày xưa, lúc mới cưới, mình bảo: "Để giữ lửa tình yêu, hai đứa ngày nào cũng sẽ… hôn nhau. Thế rồi quay cuồng với cuộc sống gia đình, bận rộn với sữa bỉm, giận hờn và cãi vã, có một ngày chợt nhận ra mình đã bỏ lỡ bao điều: Nụ hôn, những cái ôm, sự ân cần hay lời yêu thương, chia sẻ... Có lẽ từ bây giờ, thỉnh thoảng vợ chồng nên hâm nóng tình yêu bằng những ngày vắng con như thế này, để thấy mình vẫn còn yêu thương và cần nhau cho nhau.

Ngày cuối tuần đường phố rộn ràng sắc màu. Thấy lòng mình tràn ngập bao cảm giác vừa quen, vừa lạ. Áp mặt vào bờ vai rộng rãi của chồng, nghe loáng thoáng bên tai: "Cằm hơi bị nhọn đấy", tự dưng cứ muốn thì thầm: "Bao lâu rồi mình không đi trên con đường này, chồng nhỉ?"

Chia sẻ
Đọc thêm