Bố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Uyên khóc rất lâu, anh ôm cô, không hứa hẹn điều gì lớn lao, chỉ nói một câu: “Anh cưới em không phải chỉ để sinh con, anh cưới em vì anh cần em”.
Câu nói đó như gỡ hết những nút thắt trong lòng Lý suốt nhiều tháng.
Không ngẩng đầu, anh chỉ nói: "Em ký vào là được".
Minh Anh không biết từ khi nào, cô bắt đầu mơ thấy người đàn ông ấy.
Rồi một ngày, giữa những ngày cô đơn đến nghẹt thở, những lá thư anh để lại bắt đầu được gửi đến...
Cô sững sờ, chạy ra hỏi: “Anh là ai?”.
Nhưng đúng ngày cưới, cô dâu biến mất, bỏ lại chiếc váy trắng muốt, lễ đường ngập hoa và hai họ đang chìm trong bàng hoàng.
Kể từ đó, căn nhà khép kín nhưng mỗi sáng, rèm vẫn mở.
Tim anh đập mạnh. Ai đó đã dọn dẹp nơi này?