Trong lúc ân ái với ông xã, tôi bấu vào đệm giường thì bất chợt phát hiện vật lạ lòi ra khiến bí mật sốc óc bại lộ

M.B,
Chia sẻ

Chồng tôi đã thú nhận hết tất cả, nhưng tôi vẫn rất thất vọng về anh!

Tôi yêu chồng hết mực, tới nỗi "nghiện" anh hơn bất kỳ thứ gì khác trên cuộc đời này. Chẳng phải bởi anh quá xuất sắc hay tài giỏi, chỉ đơn giản chồng tôi luôn khiến tôi có cảm giác an tâm. Tôi tin rằng anh sẽ không bao giờ lừa dối mình, chạy bỏ theo người phụ nữ khác hay toan tính một thứ gì đó.

Chính bởi tình yêu nồng cháy như vậy mà tôi từng chần chừ không tính tới chuyện kết hôn. Có lẽ người ta nói hôn nhân là nấm mồ của tình cảm quả chẳng sai đâu. Vậy nên thà là cứ yêu nhau như bao năm tháng qua, còn hơn lấy nhau về và nảy sinh nhiều tranh cãi, mâu thuẫn.

Tôi đã yêu người chồng này 4 năm trời, khi bước sang năm thứ 5 thì anh đề nghị cưới vì cảm thấy hai bên cũng đã chín chắn. Vả lại, tuổi xuân của phụ nữ cũng chỉ có hạn, chồng sợ tôi gặp nhiều khó khăn chuyện sinh nở. 

Lấy anh tới nay đã được 6 tháng, tôi vẫn đang lâng lâng trong biết bao cung bậc cảm xúc. Nhưng dạo này, chồng cứ hỏi tôi đã có "dấu hiệu" gì của việc mang thai hay chưa, đôi lúc làm tôi cảm thấy khá cụt hứng. Hai người hạnh phúc như vậy, chưa sẵn sàng chào đón một đứa trẻ đâu!

Ngày ngày vợ chồng tôi đi làm, tối về nấu cơm, ăn xong ngồi xem phim, và lại ôm nhau ngủ. Cuối tuần anh sẽ đèo tôi đi khắp phố phường, chụp ảnh, trải nghiệm nhiều quán xá như thời còn yêu nhau. Chuyện "giường chiếu" của chúng tôi rất ổn định, thăng hoa, nhưng bản thân tôi cũng không hiểu vì sao chưa có tin vui. Mà tôi thì mặc kệ, trước sau gì cũng có, hà cớ phải vội vã làm chi? 

Cho tới đêm hôm thứ 3 vừa rồi...

Trong lúc ân ái với ông xã, tôi bấu vào đệm giường thì bất chợt phát hiện một vật lạ lòi ra, ngay lập tức bí mật sốc óc bại lộ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Vợ chồng tôi có ân ái vào ban đêm, khi đó cả hai cực "sung sức" và tràn đầy khí thế. Tôi kể ra thế này mong mọi người đừng "ném đá" rằng tôi với chồng bệnh hoạn, thực sự thì khi "mây mưa", chúng tôi làm rất mạnh bạo. Tay tôi bấu vào mép đệm giường, chặt tới nỗi làm xô lệch chiếc đệm. 

Bỗng một mẩu giấy vón cục lòi ra, nhưng vì đang "cao hứng" nên tôi chẳng mảy may quan tâm. Mấu giấy được gấp lại nhỏ, rơi xuống sàn. Lát sau, khi đã xong xuôi mọi thứ, tôi bước xuống nền nhà, nhưng vì không bật điện nên vô tình dẫm chân phải cục giấy đó. Tôi còn ngỡ bàn chân đã đâm phải thứ gì đó sắc nhọn.

Chỉ tới lúc bật điện lên, tôi giở cái cục giấy ấy thì ngỡ ngàng vì nó là một tờ lịch. Chắc có thể khi không để ý, nó bị lọt vào giường chăng? Tuy nhiên, điều sốc óc là tuy tờ lịch đã bị nhàu nát, không nhìn rõ nữa nhưng tôi liếc mắt qua thấy ngày ghi ở đó là từ năm 2010? Rõ ràng lúc ấy tôi và chồng chưa quen nhau, thậm chí chồng tôi mới còn đang học Đại học cơ mà?

Tôi đem nó đưa cho chồng xem, đồng thời bắt anh phải khai thực sự về nguồn gốc chiếc giường mà vợ chồng tôi đang nằm. Trước đây, chồng tôi nói phòng ngủ của cả hai hãy để anh tự chuẩn bị và sẽ tạo bất ngờ. Do đó, tôi chẳng suy nghĩ gì mà chỉ chờ đón mọi thứ như một món quà.

Chồng tôi đã khai sự thật, vì muốn cuộc hôn nhân này hạnh phúc như bố mẹ anh cũng như tiết kiệm chi phí sinh hoạt nên anh ấy đã chọn chiếc giường ngủ cũ của bố mẹ để làm giường ngủ của cả hai vợ chồng. Nghe xong, tôi giận nổ đom đóm mắt. Làm sao tôi có thể chấp nhận một chuyện phi lý và vô cùng cay đắng đến như vậy cơ chứ?

Thêm nữa, chả nhẽ chồng tôi bủn xỉn tới mức ấy sao? Tôi quả thực quá sai lầm khi tin anh hoàn toàn, không kiểm tra lại chiếc giường là mới hay cũ nữa... Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, đúng là không thấy gì đáng nghi cả, vì chồng tôi cũng khai rằng tự mua véc ni về sơn lại như mới.

Tôi giận chồng tới mức tủi thân, khóc ướt gối cả đêm hôm ấy. Anh có còn coi tôi là vợ, là người con gái đặc biệt nhất trong đời anh nữa không? Vậy tại sao chỉ một chiếc giường cưới mới mà anh cũng không sắm được? Có lẽ thời gian tới, tôi phải kiểm tra lại toàn bộ phòng ngủ này, để xem chồng còn dùng đồ gì cũ không. Nếu có, tôi nhất quyết vứt đi!

Chia sẻ