BÀI GỐC Tình cờ nghe được câu hỏi của mẹ chồng, tôi buồn cười lắm nhưng vẫn phải nín nhịn, ngờ đâu một tuần sau lại phải “bó tay toàn tập" trước lời tỉ tê khuyên giải của bà

Tình cờ nghe được câu hỏi của mẹ chồng, tôi buồn cười lắm nhưng vẫn phải nín nhịn, ngờ đâu một tuần sau lại phải “bó tay toàn tập" trước lời tỉ tê khuyên giải của bà

Mới về làm dâu 6 tháng nay mà tôi thật hết chịu nổi sự nhạy cảm của mẹ chồng rồi!

5 Chia sẻ

Thấy con sưng u trán, tôi trách mẹ chồng không chịu chăm cháu cẩn thận nhưng chồng hùng hổ bước tới vạch cổ áo mẹ lên, nhìn vết thương sau gáy bà mà tôi chết điếng

Tâm lý người mẹ nào cũng vậy thôi, con bị như thế chắc chắn tôi phải xót. Nhưng không ngờ mẹ chồng còn bị nặng hơn cả cháu.

Ngay từ khi mới về nhà chồng, tôi đã muốn sống riêng cho thoải mái. Thú thật bản thân tôi đã nghe nhiều chuyện liên quan đến vấn đề mẹ chồng nàng dâu. Thành ra sâu trong ý nghĩ, tôi cho rằng tốt nhất là không ở cùng nhau để tránh va chạm.

Tính toán là vậy, vợ chồng lấy nhau xong cũng có nhà riêng để ở. Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Khi có thai, sức khỏe của tôi không được tốt. Chồng tôi lại đi công tác triền miên. Vậy là cuối cùng, tôi vẫn phải sống cùng mẹ chồng dù trong lòng không thích chút nào.

Mẹ chồng tôi rất thương con cháu, nhưng bà lại không biết cách nấu ăn và mắc bệnh đãng trí. Đôi khi bà bỏ thừa muối khiến cả nhà không ăn được. Cũng có lúc mẹ chồng tôi nấu cơm xong lại đem hết đồ bỏ vào tủ lạnh. Dọn cơm lên cả nhà mới nháo nhác đi tìm.

Thú thật tôi đã từng nghĩ tích cực khi sống cùng mẹ chồng. Trước đây, tôi không dám nói nặng với bà nửa lời. Nhưng sau khi sinh con, tôi mệt mỏi nên hay cáu gắt. Vì thế trong mắt chồng, tôi là một cô vợ đanh đá, đến nỗi mẹ anh cũng phải khiếp sợ.

Thấy con sưng u trán, tôi nổi khùng với mẹ chồng nhưng chồng hùng hổ bước tới vạch tóc mẹ lên khiến tôi sững sờ - Ảnh 1.

Mấy ngày nay chồng vẫn giận hờn, không nói với tôi câu nào làm tôi khó xử quá. (Ảnh minh họa)

Sống cùng mẹ chồng đã lâu, tôi vẫn chưa thể nào thích nghi được. Mặc dù vậy, trong thâm tâm, tôi vẫn thầm cảm ơn vì bà đã hết lòng với cháu. Bởi không phải ai cũng có thể đi bế cháu hơn một năm trời mà không yêu cầu bất kỳ điều gì.

Chuyện hôm ấy xảy ra rất tình cờ. Tôi đi làm về thì thấy trán con sưng. Biết con ở nhà bị ngã, tôi cáu gắt, nói bà mải làm không để ý cháu. Mẹ chồng tôi không giải thích gì, chỉ nói xin lỗi.

Khi tôi đang lớn tiếng thì chồng bước vào. Anh trừng mắt nhìn tôi rồi nói: "Sao em không hỏi xem mẹ có bị làm sao không?". Thế rồi anh kéo cổ áo bà thấp xuống, dưới gáy là vết băng gạc còn thấm máu. Chồng tôi nói: "Mẹ đưa cu Tít đi chợ thì bị người ta tông. Vì đỡ cho cu Tít nên mẹ ngã đập vào hòn đá, phải khâu 4 mũi đấy. Em chưa hỏi gì đã vội vã trách mẹ, tại sao em ích kỷ thế nhỉ?".

Bị đưa vào tình thế khó xử, tôi chỉ biết xin lỗi mẹ chồng và mong bà thông cảm. Phản xạ của người mẹ nào cũng vậy, khi nhìn thấy con mình đau, ai cũng xót xa thôi. Mấy ngày nay chồng vẫn giận, không nói với tôi câu nào làm tôi khó xử quá. Tôi nên làm gì để anh chịu bỏ qua chuyện này đây?

(lyly3me...@gmail.com)

Chia sẻ
Đọc thêm