Tôi đọc mà mắt cay xè. Tôi chưa từng xin mẹ chồng tiền riêng.
Người con dâu nghĩ bố chồng trí nhớ lẫn lộn nên mới ngày nào cũng đến nhà nấu cơm tối, dù biết rõ trong nhà chẳng có ai.
Nhiều lúc tôi cũng buồn tủi.
Từ lúc nhận cuộc gọi, tôi bắt đầu lo ngay ngáy.
Tôi đứng ở góc vườn rất lâu, nhìn chiếc hoa tai nằm gọn trong lòng bàn tay.
Có lúc tôi muốn chủ động nói chuyện với chị chồng, nói rõ suy nghĩ rằng tôi chưa có khả năng, nhưng trong lòng luôn sợ.
Tôi thấy xấu hổ, thấy biết ơn, thấy thương đến đau lòng.
Tôi cúi đầu rót nước, tai ù đi. Chồng tôi biết chuyện, có lần an ủi bảo mẹ nói thế cho vui, tôi đừng để bụng...
Không ai nghĩ mọi chuyện lại diễn ra như vậy.
Tôi biết mình không có quyền than thở, nhưng đôi khi cảm giác muốn gục ngã.