Từ hôm đó, lúc nào tôi cũng thất thần...
Những lời bao biện của anh khiến tôi càng buồn, càng thất vọng hơn cả việc anh giấu tôi.
Mẹ chồng vội vã thanh minh rằng bà không mua gì, cũng không phải lừa đảo, bảo tôi cứ yên tâm nhưng tôi không yên tâm được.
Tôi nghe mà thấy oan.
Trong lúc rối bời, tôi vô tình mở ứng dụng nhà thông minh và chết lặng: nhiệt độ trong nhà hiển thị 26,5 độ, cao hơn lúc tôi rời đi...
Chiều hôm ấy, sau cú sốc "tá hỏa" đầu giờ, tôi lại là đứa ăn nhiệt tình nhất.
Bà Hằng kể với chồng, giọng thấp xuống: "Em không thích cái cách cô ta lảng vảng trước cửa phòng ba đâu. Khuya thế, đi làm gì?".
Ngồi nghe, tôi thấy lòng vừa đau vừa thương.
Cả tối hôm đó tôi nằm quay lưng lại, chồng thì ngồi ở mép giường, cứ định nói rồi lại thôi.
Nghe đến đây, tôi thấy lạnh sống lưng.