BÀI GỐC Bỗng một ngày mẹ chồng dúi vào tay tôi đứa trẻ sơ sinh, tôi đang ngơ ngác không hiểu gì thì chồng đã bật thốt ra một bí mật đắng cay

Bỗng một ngày mẹ chồng dúi vào tay tôi đứa trẻ sơ sinh, tôi đang ngơ ngác không hiểu gì thì chồng đã bật thốt ra một bí mật đắng cay

Nhìn đứa trẻ không có máu mủ gì với mình, tôi chẳng có cảm giác hạnh phúc mà chỉ thấy tủi thân.

1 Chia sẻ

Lơ mơ tỉnh dậy, tôi hốt hoảng khi không nhìn thấy con đâu mà trong nhà còn có mùi khét lẹt

Tôi ngủ vùi lúc nào không hay mà quên mất con gái vẫn đang thức. Khi tỉnh dậy, tôi hốt hoảng khi chứng kiến cảnh tượng ám ảnh kinh hoàng.

Là một người làm mẹ hết lòng yêu con, tôi không ngờ có ngày mình lâm vào cảnh khó xử và đau đớn như hôm nay. Con gái tôi 2 tuổi, tò mò, hiếu động và nghịch ngợm. Con bé có thể quậy tưng bừng từ khi thức dậy đến khi đi ngủ lại. Thậm chí đôi khi tôi còn cho rằng con bé mắc phải bệnh tăng động giảm chú ý khi bé quá hiếu kì và phá phách mọi thứ. Tôi đã gửi con đi nhà trẻ từ hồi bé được 1 tuổi. Nhưng ngày chủ nhật bé ở nhà với tôi mà nói là một ngày cực hình.

Không phải tôi không yêu con. Tôi rất yêu con là khác. Nhưng sau một tuần căng thẳng với công việc, ngày chủ nhật tôi chỉ muốn nghỉ ngơi, muốn ngủ dậy trễ một tí và có thể được đi cà phê, ăn uống, mua sắm để thư giãn. Nhưng tôi không làm được. Bởi tôi có một "cái đuôi" đáng yêu lúc nào cũng bám theo. Và tôi mệt nhoài với bé. Chồng tôi cũng giúp vợ nhưng anh là đàn ông, chẳng thể đảm đang hay chịu khó như tôi.

Lơ mơ tỉnh dậy, tôi hốt hoảng khi chứng kiến cảnh tượng ám ảnh cả đời - Ảnh 1.

Nhưng ngày chủ nhật bé ở nhà với tôi mà nói là một ngày cực hình. (Ảnh minh họa)

Hôm qua, con tôi nghịch ngợm cả buổi trưa không ngủ. Tôi bật bếp ga ninh nồi cháo rồi bế con vào phòng. Dỗ mãi con bé không ngủ mà tôi thì thiếp đi lúc nào không hay. Trong nhà chỉ có mẹ con tôi vì chồng tôi đi liên hoan với bạn bè. Khi tỉnh dậy, tôi hốt hoảng khi không thấy con gái đâu cả nhưng lại ngửi thấy mùi khét.

Chưa bao giờ tim tôi đập nhanh như thế. Tôi lao như bay vào phòng bếp và thấy con bé đang nghịch thùng đựng gạo ngay cạnh bếp, còn nồi cháo thì đã cháy đen. Tôi vội vã tắt bếp, bế con rồi chạy đi mở hết cửa sổ. Cả căn bếp ám mùi nhựa cháy khét và khói. Tôi bế con qua gửi nhà hàng xóm để lau dọn nhà cửa. Khi làm những việc ấy, tay tôi vẫn run lên bần bật. Chỉ cần tôi chậm trễ một chút thôi, tôi chẳng biết con tôi sẽ thế nào? Và nếu con xảy ra chuyện gì, có lẽ tôi sẽ ân hận cả đời.

Giờ tôi không biết làm sao để thoát khỏi tình trạng này, tôi quá mệt mỏi vì chăm con một mình rồi. Cứ thế này tôi sẽ stress nặng mất thôi.

(thanhnhan...@gmail.com)

Chia sẻ
Đọc thêm