"Liệu về già mình có hối hận?": Góc khuất dằn vặt của đàn ông hiện đại đằng sau lối sống DINK thời thượng
Nhưng sự thật trần trụi là: Đàn ông, dù có lý trí đến đâu, vẫn bị chi phối bởi những nỗi sợ nguyên thủy khi thời gian trôi đi.
Có một buổi tối, tôi ngồi uống rượu với Nam – ông bạn bằng tuổi, đang vận hành một chuỗi quán cà phê và theo đuổi lối sống DINK (Double Income, No Kids - Gấp đôi thu nhập, không con cái). Vợ chồng Nam sống trong một căn penthouse sang trọng, mỗi năm đi du lịch nước ngoài vài lần, cuộc sống của họ là hình mẫu lý tưởng trên mạng xã hội. Nhưng khi men rượu đã đủ ngấm, Nam nhìn ra cửa kính tầng 20, buông một câu khô khốc: "Mày nghĩ xem, liệu mấy chục năm nữa, bọn tao có hối hận không?".
Cái câu hỏi đó, thực ra, là tiếng lòng câm lặng của không ít đàn ông hiện đại đang đứng dưới cái bóng của "lối sống thời thượng".
Khi còn trẻ, đàn ông DINK thấy mình như những kẻ chiến thắng. Họ thoát khỏi áp lực bỉm sữa, thoát khỏi cảnh thức đêm, thoát khỏi gánh nặng tài chính khủng khiếp để nuôi dạy một đứa trẻ trong thời đại đắt đỏ này. Họ có tiền, có thời gian, có một cơ thể phong độ không bị tàn phá bởi những lo toan gia đình. Người ta gọi đó là tự do. Nhưng sự thật trần trụi là: Đàn ông, dù có lý trí đến đâu, vẫn bị chi phối bởi những nỗi sợ nguyên thủy khi thời gian trôi đi.
Nỗi dằn vặt của đàn ông DINK không đến ở tuổi 30+, nó bắt đầu gặm nhấm họ khi bước qua tuổi 40. Đó là cái ngưỡng mà cuộc sống không còn nhiều bất ngờ để khám phá. Những chuyến du lịch năm sao bắt đầu lặp lại và mất đi vị giác. Những món đồ công nghệ đắt tiền hay những chiếc xe sang không còn đủ sức khỏa lấp cái khoảng lặng trong nhà. Đàn ông tuổi trẻ sống bằng mục tiêu, nhưng đàn ông trung niên sống bằng sự tiếp nối.
Cái sự thực dụng tàn nhẫn của thời gian nằm ở chỗ: Khi bạn 35 tuổi, việc không có con giúp bạn thảnh thơi đi nhậu, tự do bay nhảy. Nhưng khi bạn 65 tuổi, nằm trên giường bệnh, tiền bạc chỉ mua được dịch vụ y tế và sự chăm sóc cơ học của người dưng, chứ không mua được một bàn tay run rẩy nắm lấy tay bạn với sự xót xa ruột rịt. Đàn ông bản chất là giống loài sợ nhất cảm giác "vô nghĩa". Việc xây dựng một sự nghiệp lẫy lừng, tích lũy một khối tài sản lớn nhưng không có một hệ giá trị, không có một dòng máu để kế thừa, đôi khi khiến họ giật mình tự hỏi: Sự bận rộn cả đời này, rốt cuộc là để lại cho ai?
Dưới góc độ tâm lý học, nỗi dằn vặt này thực chất liên quan đến khái niệm Hiệu quả tự thân (Self-Efficacy) – năng lực tạo ra giá trị bền vững và để lại dấu ấn của một cá nhân trong cuộc đời. Khi chọn DINK, người đàn ông đã vô tình cắt đứt một trong những kênh mạnh mẽ nhất để hiện thực hóa năng lực này: vai trò làm cha, làm chỗ dựa và định hình thế hệ sau. Ở tuổi rực rỡ nhất, họ dùng sự bận rộn và hưởng thụ để khỏa lấp. Nhưng khi đối mặt với s ự mệt mỏi vì quyết định từ những cuộc đua tiền tài ngoài xã hội, họ trở về nhà và nhận ra sự tự do của mình thực chất là một khoảng trống. Họ thiếu đi Sự đồng bộ hóa (Synchrony) – một nhịp điệu sinh học và cảm xúc tự nhiên của một gia đình trọn vẹn, nơi những lo toan cho con cái tuy mệt mỏi nhưng lại là sợi dây neo giữ tâm lý vững chắc nhất chống lại sự hư vô.
DINK có thể là một lựa chọn tự do và kiêu hãnh của hiện tại. Nhưng đằng sau những bức ảnh check-in sang chảnh, đàn ông DINK luôn phải đấu tranh với một câu hỏi chí mạng của cuộc đời: Họ đang thực sự tận hưởng tự do, hay chỉ đang trốn chạy trách nhiệm lớn lao nhất của một người trưởng thành? Để rồi một ngày, khi tiếng cười của những buổi tiệc tàn, họ phải đối mặt với nỗi sợ lớn nhất: Sự cô độc đóng băng trong chính căn nhà đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu vắng tiếng trẻ thơ...