Em chồng ở nhờ không góp tiền cũng chẳng góp sức lại đòi ăn sang, tôi phũ phàng tuyên bố 1 điều khiến "bà cô" cuốn gói đi thẳng

Em chồng ở ké 1 phòng tôi cũng đồng ý. Nhưng con bé không chịu làm gì, cũng chẳng đóng góp đồng nào thì tôi không thể chấp nhận được.

Cách đây 3 tháng, mẹ chồng gọi điện bảo chúng tôi cuối tuần về có việc hệ trọng liên quan tới cô em chồng. Tôi chắc mẩm cô ấy ra trường, có lẽ muốn cưới. Thế nên tôi cũng chẳng dám chậm trễ. Ngay chiều thứ 6 làm xong, 2 vợ chồng đón con rồi đánh xe về quê tức thì.

Hóa ra, mọi chuyện chẳng như tôi nghĩ. Cô em chồng đã học xong. Và hiện giờ cô ấy muốn lên thành phố học nghề phum xăm thẩm mỹ. Xưa nay nó học ở quê nhưng giờ nằng nặc muốn ra phố. Mẹ chồng thì hay lo. Và bà gọi ngay vợ chồng tôi về đón em lên để dễ bề chăm sóc, dạy bảo cô ấy. Tôi khá sốc. Còn chồng tôi có vẻ biết trước, chỉ hỏi thêm 1 số thông tin.

Rơi vào tình huống này đương nhiên tôi cũng khó xử. Em chồng chỉ lên học cỡ 6 tháng tới 1 năm mà không cho ở thì không được. Nhưng nếu ở thì rất dễ xảy ra mâu thuẫn, tình cảm chị dâu - em chồng lại toang thì sao? Chưa kể chi phí ăn ở, sinh hoạt tính thế nào?

Tôi cố câu giờ bằng 1 loạt câu hỏi khác, nhưng sau cùng vẫn phải đưa ra quyết định. Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đang mong chờ của mẹ chồng, đành chịu thiệt về mình và rành rọt bảo:

- Vâng, nhà con cũng còn 1 phòng của bé Tít. Tuy đang để rất nhiều đồ đạc của bé, song dọn dẹp lại thì cũng ở tạm, không vấn đề. Chúng con cũng chẳng giàu có gì, nên mong là cô không chê chúng con ăn uống đạm bạc.

Và vợ chồng con cũng không lấy tiền ăn uống, điện nước gì của cô hết. Nhưng con cũng mong cô ấy rảnh rỗi thì chịu khó đỡ đần vợ chồng con chuyện cơm nước, nhà cửa, trông cháu nữa mẹ ạ.

- Ôi giời, chuyện nhỏ con dâu ơi. Đã lên đó thì phải phụ anh chị chứ. Các con cứ mặc sức dạy bảo em nó. Mới ra trường nên còn lơ ngơ lắm, nó chả biết làm gì đâu. Hai đứa dạy lại càng tốt, ít nữa mẹ gả nó đi đỡ phải lo lắng.

Lại thêm cô em chồng cũng cười ngọt xớt, bảo tôi:

- Chị dâu yên tâm. Em ra đó tuy là học nghề song cũng có tiền. Dù không nhiều nhưng em cũng sẽ góp thêm vào với anh chị, chứ ai lại ăn không mà. Em hơi vụng nhưng được cái chăm chỉ và biết điều...

cô em chồng đanh đá

(Ảnh minh họa)

Và từ đó tới giờ, tôi chung sống với em chồng. Tuy nhiên, cuộc hội thoại tối hôm đó tôi nhớ như in, còn em chồng hình như quên hẳn. Mà tôi còn nghi ngờ đó là nhân cách khác của con bé nói chứ chả phải nó nói.

Cụ thể, em chồng tới nhà tôi thì như 1 con người khác vậy. Trước kia cũng ngoan ngoãn nhưng ra thủ đô gặp bạn bè ăn chơi nó cũng đú đởn theo. Cái chuyện nó ăn mặc, tóc tai tôi không nói đi. Vì dù sao nó cũng làm về lĩnh vực làm đẹp. Nó xấu thì ai tin tưởng? Song nó lười và vô trách nhiệm là điều tôi bức xúc vô cùng.

Sáng, tôi phần đồ ăn, đi làm trước. Nó dậy ăn sạch nhưng chẳng rửa bát. Tối, tôi lại tự nấu cơm còn nó đi chơi tới 7h hơn, đúng bữa thì về. Ăn xong lại cười thảo mai:

- Anh chị ơi, em đau bụng quá. Hôm nay anh chị rửa bát hộ em nhá.

Nhưng không phải 1 lần. Bữa nào nó cũng kiếm ra cái cớ để đùn đẩy, trốn tránh đến mức chồng tôi còn phải quát. Nó vẫn chẳng sợ.

Và cái phòng của con trai tôi vốn xinh xắn là thế. Ở được 3 tháng vì lười dọn dẹp, vệ sinh, các góc tường mốc meo cả lên. Tôi vừa phát hiện ra hôm cuối tuần vừa rồi mà tức và xót của.

Tuy nhiên, đỉnh điểm là việc em chồng không góp được đồng nào mà đòi ăn sang. Tôi nấu mâm cơm bình thường như 2 vợ chồng vẫn ăn mà nó chê đạm bạc. Rồi nó bảo với mẹ là tôi cố tình làm thế để hất nó đi. Đã tốn thêm tiền mua thực phẩm lại bị mắng oan. Tôi giận vô cùng. Vụ đó nếu không phải chồng tôi bắt nó xin lỗi có lẽ tôi tống cổ nó ra ngoài rồi.

Và tối hôm kia, nó lại bĩu môi xong lầm bầm trong miệng chê mâm cơm cá kho, rau luộc, trứng rán và cà muối của tôi là "nhà quê, giàu mà ki kiệt". Khi tôi tức quá, hỏi lại thì nó bảo:

- Hôm nào chị mua mực, mua tôm, mua bề bề đi. Rẻ mà. Hoặc cả tháng cũng phải cho cả nhà ăn bữa cua, bữa ghẹ chứ. Toàn món nhà quê y mẹ nấu thế này... Em chẳng cả buồn chụp đăng story Facebook.

Tôi giận quá, mặc chồng giữ tay, đứng dậy chỉ mặt và phũ phàng tuyên bố:

- 3 tháng qua chị chịu cũng đủ rồi. Thôi giờ nói thẳng nhé, chứ nhắc nhở nhẹ nhàng hay bóng gió mãi cũng không ăn thua. Từ ngày mai, tiền phòng chị lấy rẻ 2 triệu. Em cầm 2 triệu ra thuê ngoài chả nổi căn tử tế đâu.

Tiền ăn thì mỗi tháng anh chị tốn cỡ 6-8 triệu dù đã nhận đồ tiếp tế bố mẹ 2 bên gửi lên. Chị tính rẻ em 2 triệu. Và ăn như hôm nay. Còn nếu em muốn ăn hải sản, ăn bữa nào mình chia tiền bữa đó. Riêng điện, nước, mạng, phí dịch vụ anh chị trả thay. Cũng người nhà mà. Em ok không?

Chị nghĩ mình cứ sòng phẳng lại dễ sống hơn. Em đi làm cũng có tiền mà. Thấy em mua sắm áo quần, mỹ phẩm toàn hàng hiệu đắt đỏ chứ đâu.

- Em...

- Chị... Chị không làm đúng những gì chị đã nói với cả nhà! Chị bảo không thu tiền mà 3 tháng sau đã lật mặt!

- Thế ai là người lật kèo trước hả em? Em bảo phụ chị mà em làm được gì? Tóm lại 4 triệu để sống được ở chung cư, cơm nước đầy đủ là quá nhẹ nhàng rồi đó.

Không rõ có phải vẻ mặt tôi quá căng thẳng không mà cả chồng và em chồng cũng phải im re. Nhưng ngay hôm sau, cô ấy dọn đồ ra khỏi nhà. Nó bảo sống cùng bạn nó. Còn tôi lại phát hiện em chồng ở cùng bạn trai. Tôi hơi hoang mang, liệu có khi nào xảy ra vấn đề gì thì lỗi lại tại mình hết không? Nhưng việc thu 4 triệu 1 tháng thì cũng đâu có gì quá đáng khi tôi bỗng dưng phải hầu thêm "bà cô bên chồng"?

Chia sẻ
Đọc thêm