Tôi đành phải nói sự thật, kết quả, vợ chẳng thể hiện gì, chỉ im lặng.
Bố nói tôi trẻ người non dạ, không hiểu chuyện, không biết nghĩ cho bố mẹ.
Nhưng không ai trong nhà chồng nhớ đến công của tôi.
Mọi chuyện sau đó diễn biến theo chiều hướng rất tệ.
Trên đường về, tôi khóc, khóc vì bất ngờ, vì thương bà, và vì một nỗi lo không gọi được thành tên.
Tôi ngồi thụp xuống sàn bếp, cảm giác uất ức trào lên không kìm được.
Trong khoảnh khắc đó, ông không thấy giận, chỉ thấy lạnh buốt đáy lòng.
Từ hôm đó, trong đầu tôi liên tục xuất hiện những câu hỏi.
Trong hoàn cảnh này, tôi thực sự không biết mình nên làm thế nào cho phải.
Tôi và chồng nhìn nhau như hóa đá, một thoáng bàng hoàng ập đến.