Chị nói thanh xuân con gái ngắn ngủi, lấy chồng xong mất 2 năm rồi trắng tay thì thiệt.
Lúc đó, tôi bắt đầu thấy lo. Linh cảm mách bảo rằng đây không phải là chuyện nhỏ.
Lập luận của em rất đơn giản: “Chị lương cao, tiền đó với chị không đáng bao nhiêu”.
“Phụ nữ có thể mềm mỏng, nhưng nhất định phải có năng lực bảo vệ bản thân và con mình”.
Sáng hôm ông bà về, khi chồng tôi xuống dưới gọi xe, mẹ chồng kéo tôi vào phòng ngủ...
Tin nhắn của chị gái đến vào một buổi chiều muộn: “1 tỷ 2 tiền mổ em chuyển, chị không nộp viện, lấy mua xe cho cháu rồi”.
Đỉnh điểm là khi Chu Uyển liên tục tăng ca, về nhà muộn, nhưng vẫn được mặc định phải lo bữa cơm cho cả gia đình. Không một câu hỏi han, không một sự chia sẻ.
Có những gia đình, người hy sinh nhiều nhất lại là người bị xem nhẹ nhất.
Tết chưa tới mà lòng đã rối như tơ.
Anh không vòng vo, cũng không trách móc. Giọng anh bình thản đến mức khiến tôi thấy lạnh sống lưng...