Vừa đi làm về chưa kịp xuống xe tôi đã bị bố chồng hất nguyên chậu nước vào người, nguyên nhân thật nực cười!

Mới gạt chân chống, còn chưa kịp xuống xe, tôi đã ăn trọn "combo" 1 xô nước và 1 tràng chửi của bố chồng.

Trên các hội nhóm, chị em vẫn thường bàn tán về mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu. Thế nhưng cái khốn khổ của tôi lại không đến từ mẹ chồng, mà lại từ… bố chồng.

Ông ấy cực kỳ hà tiện. Bố chồng của tôi làm quản lý 1 nhóm thợ xây, lương tháng bèo bọt nhất cũng đã 15-16 triệu đồng. Còn mẹ chồng tôi thì buôn bán phọt phẹt hàng rau ở chợ, lãi lời cũng chỉ đủ tiền ăn uống sinh hoạt trong gia đình. Ấy thế mà, từ ngày tôi về đây làm dâu, ngót nghét đã chục năm, chưa bao giờ tôi thấy ông đưa tiền cho vợ chi tiêu, kể cả những dịp lễ Tết, hay trong họ có việc gì cần quyên góp... Thế nhưng, bố chồng luôn đòi hỏi mẹ chồng phải nấu ăn ngon, bữa nào cũng phải có 3-4 món mặn. Trong đó phải có riêng một món gì đó để ông nhắm rượu.

Một lần, 2 bố mẹ to tiếng vì chuyện tiền nong. Mẹ chồng tức giận, ném mớ tiền vào người bố chồng rồi tuyên bố từ nay cho ông quản chi tiêu. Bố chồng đồng ý luôn. Nhưng từ hôm đó, vợ chồng tôi lâm vào tình cảnh "dở khóc dở cười".

Bố chồng yêu cầu chúng tôi đưa lương cho ông giữ. Từ ngày ông quản lý mọi việc trong gia đình, mọi thứ đều không được sử dụng thoải mái. Những ngày hè nắng nóng, không ai được phép bật điều hòa. Trừ mấy hôm nóng đỉnh điểm 39-40 độ thì được bật 2 tiếng trước khi đi ngủ. 7 rưỡi tối, mọi người mới được bật bóng đèn lên. Còn vẫn lờ mờ nhìn thấy được mọi thứ thì ông nhất quyết không cho sử dụng đèn điện...

Đợt tôi mang bầu đến tháng thứ 6, lo không có tiền đi đẻ, tôi mới thủ thỉ với chồng xin lại tiền từ bố của anh, không thì cũng xin từ tháng sau không phải nộp lương nữa. Ai ngờ khi chồng xuống nói với bố mẹ, bố chồng rất tức giận, cho rằng tôi làm vợ mà đã tỏ ra ghê gớm, muốn quản lý tiền của chồng để chi tiêu cho thoải mái. Ông mắng tôi té tát, nói tôi ở nhà ăn bám mà không biết điều, định "ngồi lên đầu chồng"... Tôi sợ quá không dám ho he nói tiếng nào nữa.

Lúc sinh con, tôi phải vay tiền của bố mẹ đẻ để trả viện phí. Mẹ chồng tôi có tác động 1 chút thì bố chồng đưa cho tôi 5 triệu. Sau đó ông coi như đã hoàn thành trách nhiệm!

Vừa đi làm về chưa kịp xuống xe, tôi đã bị bố chồng hất nguyên chậu nước vào người, nguyên nhân mới thật nực cười! - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Lại kể về chuyện tối qua mà đến giờ tôi vẫn ức! Chả là, đi làm về, từ ngoài đường phóng xe vào ngõ, tôi không để ý bố chồng đang tưới cây ở cổng. Khi đi qua ông, do phản xạ bất ngờ, tôi chỉ kịp gật đầu chào mà thôi. Ấy vậy mà bố chồng tức giận. Khi tôi vừa gạt chân chống, còn chưa kịp xuống xe đã ăn trọn "combo" 1 xô nước tưới cây và 1 tràng chửi thậm tệ từ bố chồng.

Ông mắng: "Chị càng ngày càng mất dạy. Người ngoài đi qua đường thấy tôi còn chào, vậy mà con dâu về nhìn thấy bố chồng mắt cứ thao láo, còn gật đầu như bằng vai phải lứa với chị. Tôi là bạn của chị chắc...".

Tôi có giải thích với bố chồng rằng, do đi thẳng từ đường vào ngõ, mặc quần áo bảo hộ kín mít nên tôi không nhìn thấy ông. Mà có chào thì bố cũng không nghe thấy được vì tiếng xe máy to. Tôi định xuống xe, tháo mũ bảo hiểm và khẩu trang xong xuôi thì sẽ chào.

Nhưng bố chồng vẫn không tin. Ông còn chửi to hơn như muốn cho cả làng nghe thấy. Bố chồng nói tôi láo toét, lươn lẹo. Sáng cũng mặc đồ bảo hộ sao vẫn chào được, giờ lại lý do lý trấu? Tôi giải thích rằng sáng đi làm là dắt xe ra cổng nên chào được, chiều về lao thẳng vào thì ồn. Vậy mà ông càng chửi lớn hơn.

Buổi tối, bố chồng bắt cả nhà họp gia đình. Trước mặt mẹ và chồng tôi, ông thẳng tay tát tôi tối sầm cả mặt. Bố chồng nói: "Thằng Kiên dạy lại vợ mày, càng ngày càng hỗn với bố mẹ chồng, đừng để tao phải nói nhiều". Tôi choáng váng, nào từ trước tới giờ tôi có dám hỗn gì đâu, khó chịu với gia đình thì cũng chỉ để trong lòng ngậm như ngậm bồ hòn, đến chồng tôi cũng chẳng dám than vãn. Vậy mà bố chồng có thể nói tôi như vậy chỉ vì tội chiều đi qua ông không chào.

Mẹ chồng có nói đỡ cho tôi, cũng bị ông mắng té tát. Tôi thật sự stress vì bố chồng của mình!

Chia sẻ
Đọc thêm