Vợ thất nghiệp, chồng vẫn muốn mừng cưới bạn thân 5 chỉ vàng để giữ thể diện

Thủy Tiên,

Cầm tờ hóa đơn tiền điện chưa dám đóng, tôi chết lặng khi chồng kiên quyết rút sạch tiết kiệm mua 5 chỉ vàng mừng cưới bạn thân cho "đẹp mặt".

Tôi viết những dòng này khi ngoài kia tiếng pháo hoa đám cưới nhà hàng xóm vẫn đang nổ đì đùng, còn trong nhà, không khí giữa hai vợ chồng lạnh lẽo hơn cả mùa đông Hà Nội. Câu chuyện không mới, vẫn là chuyện tiền nong, nhưng nó như giọt nước làm tràn ly, khiến tôi tự hỏi: Sĩ diện của đàn ông rốt cuộc quan trọng đến mức nào, có quan trọng hơn cả bữa cơm, hộp sữa của con không?

Tôi thất nghiệp đã được 4 tháng nay. Công ty cắt giảm nhân sự, tôi nằm trong danh sách đầu tiên vì đang nuôi con nhỏ, hiệu suất không bằng các bạn trẻ chưa vướng bận gia đình. Cầm quyết định nghỉ việc, tôi khóc ròng suốt một tuần. Từ một người phụ nữ độc lập, có thu nhập ổn định, tôi bỗng chốc trở thành "kẻ ăn bám" trong mắt thiên hạ, dù chồng tôi không nói ra, nhưng áp lực kinh tế đè nặng lên vai anh là có thật.

Mọi chi tiêu trong nhà từ tiền học cho con, tiền điện nước, ma chay hiếu hỉ đều trông chờ vào lương của chồng. Hiểu điều đó, tôi thắt lưng buộc bụng đến mức tối đa. Quần áo 4 tháng nay không dám mua một cái mới, đi chợ thì nâng lên đặt xuống mớ rau, con muốn ăn gì ngon một chút cũng phải cân nhắc. Tôi cố gắng vun vén để chồng không cảm thấy gánh nặng quá lớn.

Thế nhưng, biến cố ập đến khi người bạn thân nhất trong nhóm "nối khố" của chồng tôi lấy vợ lần hai.

Hôm nhận thiệp mời, chồng tôi hớn hở ra mặt. Anh bảo: "Thằng Hùng là anh em xương máu, ngày xưa đám cưới mình nó đi 5 chỉ vàng, giờ nó cưới lại, mình cũng phải đáp lễ y hệt, không thể kém được. Có khi phải hơn để nó mát mặt với nhà gái".

Ảnh minh họa

Nghe đến con số "5 chỉ vàng", tai tôi ù đi. Giá vàng hiện tại đang ở mức đỉnh điểm, cao gấp đôi, gấp ba so với thời điểm 6 năm trước khi chúng tôi cưới. Ngày đó, 5 chỉ vàng giá trị khác, còn bây giờ, 5 chỉ vàng là cả một gia tài, tương đương với mấy tháng lương của chồng tôi, và là toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi tôi còn giữ lại để phòng khi con ốm đau hay có việc gấp.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống phân tích cho chồng: "Anh ơi, tình nghĩa anh em thì em hiểu. Nhưng anh cũng biết hoàn cảnh nhà mình hiện tại. Em đang thất nghiệp, con thì sắp đóng học phí đầu năm. Ngày xưa vàng giá rẻ, giờ vàng tăng phi mã. Hay là mình quy ra tiền mặt, mừng anh ấy một khoản coi như tương xứng với giá trị ngày xưa, hoặc bớt đi một chút, em nghĩ anh Hùng cũng hiểu mà...".

Chưa để tôi nói hết câu, chồng tôi đã gạt phắt đi, mặt đỏ gay gắt: "Em đàn bà thiển cận, không biết gì thì im đi. Vàng trả vàng, ân trả nghĩa. Ngày xưa nó đi mình thế nào, giờ mình trả thế ấy là đạo lý. Giờ tôi mừng ít hơn, hay quy ra tiền, mang tiếng ra. Anh em trong nhóm nó nhìn vào nó khinh cho, bảo tôi lấy vợ xong kiệt sỉ, hèn kém. Tôi thà nhịn ăn chứ không thể mất mặt được".

"Nhưng mình lấy tiền đâu ra hả anh? Tiền tiết kiệm còn đúng 40 triệu, mua 5 chỉ vàng xong là sạch bách. Tháng này ăn bằng gì? Lỡ con ốm thì sao?" - Tôi bật khóc vì bất lực.

Chồng tôi im lặng một lúc rồi gằn giọng: "Thì em đi vay mượn bên ngoại tạm đi, hay mượn bạn bè em ấy. Tháng sau có thưởng quý tôi bù vào. Chứ đám cưới nó diễn ra ngày kia rồi, không thể tay không đến được. Tôi đã lỡ hứa với mấy anh em trong hội là sẽ lo vụ quà cáp hoành tráng rồi. Giờ em bảo tôi nuốt lời à?".

Câu nói của chồng như nhát dao cứa vào lòng tôi. Hóa ra, với anh, cái danh hão, cái lời hứa lúc trà dư tửu hậu với bạn bè quan trọng hơn cả sự an toàn tài chính của gia đình. Anh sẵn sàng đẩy vợ vào cảnh đi vay mượn, muối mặt nhờ vả người thân chỉ để đổi lấy vài câu khen ngợi: "Thằng này chơi đẹp", "Thằng này quân tử" trong bữa tiệc rượu.

Cuối cùng, tôi vẫn phải rút sạch số tiền tiết kiệm cuối cùng, vét thêm cả tiền trong ví đi chợ để đưa cho anh đi mua vàng. Nhìn chồng hớn hở cầm chiếc hộp nhung đỏ, chải chuốt quần áo đi dự tiệc, lòng tôi nguội lạnh.

Chiều nay, con trai tôi sốt cao, tôi lục tủ thuốc thì hết hạ sốt. Mở ví ra không còn một đồng tiền mặt, tài khoản ngân hàng báo số dư dưới mức tối thiểu. Tôi nhắn tin cho chồng, anh bảo đang bận tiếp khách, lát về. Tôi đành muối mặt sang gõ cửa hàng xóm vay 200 nghìn đi mua thuốc cho con.

Cầm vỉ thuốc trên tay mà nước mắt tôi cứ rơi. 5 chỉ vàng kia đang nằm trang trọng trên cổ cô dâu chú rể, làm rạng danh "tình anh em" của chồng tôi. Còn ở nhà, vợ con anh đang phải đối mặt với những ngày tháng túng thiếu và nỗi lo âu trĩu nặng.

Liệu cái "thể diện" ấy có mài ra ăn được không? Và đến bao giờ, những người đàn ông mới hiểu rằng: Chiếc áo đẹp nhất của người chồng không phải là sự tung hô của thiên hạ, mà là sự bình yên, no đủ của vợ con?

* Tâm sự của độc giả

Chia sẻ