Anh ta tưởng mình là kẻ đánh cờ, nhưng không biết rằng cả anh ta và người con gái đó, đều chỉ là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết mà tôi đang viết dở...
Từ 1 "kẻ ăn bám", cô thành chủ nợ của gã chồng phản bội mình.
Tôi không khóc, lẳng lặng kẹp tờ tiền ấy vào trang đầu tiên của cuốn sổ nhật ký, bắt đầu một kế hoạch mà họ không bao giờ ngờ tới.
Câu nói của bác Trương như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi.
Hóa ra, ly hôn không phải là sự sụp đổ, mà là khoảnh khắc phượng hoàng rũ bỏ tro tàn để hồi sinh.
Nhân quả không ở đâu xa, nó nằm ngay trong từng ý niệm gian tà của con người.
Tiếng xì xào của đám họ hàng nhà họ Triệu vang lên, những ánh mắt nhìn tôi như nhìn một món hàng lỗi thời bị vứt bỏ.
Hóa ra, trong mắt họ, tôi không phải là người nhà. Tôi là một món hời.
Một tin nhắn 'chúc mừng' gửi đến máy chồng cũ, biến sự đắc thắng của họ thành trò cười rẻ rúng nhất thế gian.
Điều đó có nghĩa là họ đã gian díu với nhau trước cả khi tôi ra đời.