Điều đó có nghĩa là họ đã gian díu với nhau trước cả khi tôi ra đời.
Trái tim tôi chùng xuống. Câu hỏi này chính là nhát dao trực diện nhất.
Và đó là bản án chung thân không có ngày ân xá.
Tôi quay lại, mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh băng: "Nhà này tôi mua bằng mạng sống của mình, từng viên gạch đều thấm máu và nước mắt".
Tôi gấp hồ sơ lại, nhìn anh ta bằng ánh mắt của một người đã bước qua cơn bão...
Tha thứ là lựa chọn của người trưởng thành, nhưng quay lại hay không lại là quyền của lòng tự trọng.
Có những công bằng, không ai cho bạn cả. Bạn phải tự mình đòi lại thôi.
Nụ cười đến quá muộn thường mang theo toan tính.
Phụ nữ không cần làm anh hùng trong chính ngôi nhà của mình.
Đó là món ăn có vị ngọt thanh tượng trưng cho sự viên mãn và thuận hòa.