Đến tuổi này, thứ tôi có nhiều nhất không phải tiền, mà là cảm giác mình đang "ăn nhờ ở đậu" ngay trong chính gia đình ruột thịt.
Với một người đàn ông truyền thống, cả đời coi Tết là dịp sum họp, quyết định ấy thực sự khó hiểu.
Sự tò mò ấy theo tôi một thời gian dài, cho đến một buổi chiều rất tình cờ.
Tôi cũng không phải người thích ở chung. Nhưng nếu ra ở riêng, tôi lấy gì để sống?
Hóa ra trong mắt nó, quyết định của tôi giống như một sự rời bỏ, một món nợ cần phân chia.
Tối hôm đó, tôi quyết định phải nói chuyện rõ ràng với ông nhưng tôi không muốn làm ông tự ái.
Mọi thứ suôn sẻ… cho đến một buổi sáng.
Tối hôm đó rảnh rỗi tôi mở camera lên xem, lòng bỗng nghẹn lại.
Bà ấy vẫn nhất quyết lắc đầu, ánh mắt vừa kiên định vừa thương cảm.
Buổi tối trước khi về, mẹ chồng nắm tay tôi, bảo để bà suy nghĩ thêm.