Nghi oan cho bác giúp việc lấy trộm ví tiền, lúc tìm ra sự thật ở kẽ giường, tôi chỉ muốn "độn thổ" vì xấu hổ.
Cái khó chịu lớn nhất là vợ tôi không hề biết chuyện này.
Không phải giặt cho có, mà là tháo cả bộ, đem ngâm, giặt kỹ rồi phơi cẩn thận.
Và rồi, đúng chiều hôm đó, mẹ chồng gọi điện.
Tôi tự hỏi nếu anh còn sống, anh sẽ nghĩ gì khi thấy tôi băn khoăn trước điều này.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại sợ… một khoản tiền.
Càng đọc, tôi càng thấy khó chịu.
Tôi không khóc ngay lúc đó, chỉ thấy trong ngực mình có gì đó chùng xuống rất nhẹ.
Có những lỗi lầm có thể bao dung, nhưng có những sự xúc phạm đến nhân phẩm thì vĩnh viễn không thể tha thứ...
Quả nhiên, sau đó là chuỗi ngày lo lắng triền miên.