Tôi sững sờ. Người cha vốn nổi tiếng khắc nghiệt, người từng mắng tôi thậm tệ chỉ vì tôi làm hỏng một cây cảnh trong vườn, giờ đây lại bình thản đến lạ lùng...
Cánh cửa phòng ở cữ vẫn đóng chặt, nhưng tôi biết mình phải tìm cách mở ra một lối thoát cho tâm hồn, trước khi bóng tối của trầm cảm nuốt chửng lấy tôi hoàn toàn.
Ba năm trời, tôi tin rằng mình đang nuôi một người em trai “ăn bám”. Chỉ đến khi mở chiếc hộp bánh sắt rỉ sét trong căn phòng trọ ẩm thấp, tôi mới hiểu...