Mỗi chiều, khi nghe tiếng xe của chồng về đến cổng, tôi bỗng thấy mình lúng túng trong chính căn nhà mình. Tôi sợ cái nhìn ái ngại của anh, sợ tiếng con hỏi "Sao dạo này mẹ ở nhà nhiều thế?".
Nhưng đúng là "họa vô đơn chí".
Khi đứng giữa những ánh nhìn soi xét, giữa những lời so sánh không ngừng, tôi dần mất đi sự tự tin của chính mình.
Lòng người khó đoán đến vậy sao?
Tôi đã vô tình gửi nhầm tin nhắn này đến vợ cũ.
Tôi cố giải thích mà chẳng ai tin. Họ chỉ tin thứ mà họ thích nghe thôi.
Mọi chuyện chỉ thay đổi khi chúng tôi bàn đến việc mua nhà.
Tôi còn nghĩ bà sẽ đưa cho chồng tôi giữ, chứ không phải tôi.
Câu nói đó khiến tôi không thể coi đây là một món đồ bị bỏ quên đơn giản.
Thế nhưng chưa kịp thực hiện, bố chồng tôi lại là người tạo bất ngờ trước.