Cánh cửa vừa mở ra, tôi đứng khựng lại đúng 30 giây.
Tôi ngồi thẫn thờ giữa phòng, nhìn những hộp bánh méo mó, lòng nặng trĩu.
Tôi sống trong dằn vặt, anh sống trong giận dữ và tự trách. Chúng tôi tự trừng phạt nhau và trừng phạt chính mình.
Tôi nhìn con vui sướng mặc thử áo dài mà buồn não lòng.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi tin vợ.
Nó nói xong thì im lặng, tiếp tục bày bát đũa như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi thì không còn giữ được sự bình thản như trước.
Tôi để ý chồng mình gần như không nói gì.
Nghe xong mà tôi nghẹn ngào.
Sau hôm cưới vài ngày, khi nhà đã vãn người, tôi mới dám ngồi xuống hỏi mẹ.
Những ngày sau đó, tôi thấy vợ ít nói hẳn.