Nấu cả bàn tiệc sinh nhật thịnh soạn mà bạn trai không đến, hôm sau một người lạ đến nhà khiến tôi ngã quỵ

Nam bỗng dưng biến mất như chưa từng tồn tại trên thế giới này vậy.

Tôi quen Nam cách đây 2 năm trong một hội nhóm mê mèo, nhưng lúc đó chỉ hỏi nhau về kinh nghiệm nuôi mèo chứ không quan tâm đến cái gì khác. Nam cũng kết bạn với tôi, cơ mà chưa bao giờ tôi nghĩ anh chàng hay nói luyên thuyên ấy lại thành bạn trai của mình.

Pha tỏ tình của Nam diễn ra nhanh như chảo chớp, còn tôi gật đầu cũng nhanh đến mức yêu nhau cả tháng trời rồi tôi vẫn hay quên mình đã thoát ế! Một hôm trời mưa tôi vác laptop ra quán cafe ngồi làm việc, đăng vu vơ status với lời bài hát hơi buồn. Nam like đầu tiên, sau đó nhắn tin hỏi một câu khiến tôi đơ ra: "Này, yêu tớ đi, tớ thích cậu thật mà". Chả hiểu lúc ấy tôi bị làm sao mà tay gõ luôn "OK", thế là Nam đổi luôn tên của tôi thành "bạn gái" trong ô chat!

Nam nói chuyện rất ngọt ngào và đáng yêu, khiến tôi không tin một chàng trai 27 tuổi lại dễ thương như ngôn tình vậy. Lần đầu gặp nhau ở ngoài tôi tưởng nhầm Nam là học sinh cấp 3, đến khi biết anh là một tay lập trình viên nổi tiếng ở công ty X. thì tôi mới chấp nhận sự thật là anh đẻ sau tôi có vài tháng!

Sinh nhật bạn trai tôi nấu cả bàn tiệc thịnh soạn mà anh không đến, sáng hôm sau một người lạ đến nhà khiến tôi ngã quỵ - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Từ lúc có bạn trai tôi chăm chỉ nấu cơm ở nhà hơn hẳn, thi thoảng tôi gửi cơm đến công ty cho Nam, hoặc cuối tuần anh qua nhà tôi ăn từ sáng đến tối. Nam bảo anh rất thích ăn cơm tôi nấu, nên tôi lại càng hay mày mò món ngon. Từ một đứa lười như hủi, tôi cảm giác mình sắp thành siêu đầu bếp đến nơi.

Yêu được một thời gian thì chúng tôi bắt đầu phát sinh nhiều vấn đề. Nam hay chê tôi là đứa kỹ tính, cầu toàn, trái ngược với sự tự do ngẫu hứng của anh. Còn tôi thì thấy cái gì anh cũng tốt, chỉ có điều Nam rất hay tắt điện thoại khi về nhà, có những hôm mất tích cả buổi, nhắn tin gọi điện không trả lời khiến tôi phát cáu. Cãi nhau mấy lần thì anh chỉ đáp gọn lỏn: "Anh bận việc". Có ai bận việc mà chẳng thèm quan tâm đến bạn gái vậy không? Tôi cũng đâu phải đứa thích kiểm soát, chỉ là tôi lo lắng sợ xảy ra chuyện gì với Nam mà thôi. Đã vậy, anh cũng không cho tôi công khai chuyện yêu đương lên Facebook, chơi trò thoắt ẩn thoắt hiện khiến tôi không làm gì được. Lâu dần cũng quen nên tôi kệ.

Tuần trước là sinh nhật Nam, tôi mất công nghĩ ngợi suốt mấy ngày để lên thực đơn chuẩn bị tiệc cho anh. Tôi cứ âm thầm làm không báo trước vì muốn dành sự bất ngờ cho bạn trai. Đến ngày quan trọng, tôi hớn hở nhắn tin chúc mừng Nam từ 0h, nhưng vẫn như mọi khi nick anh tối om.

Sáng hôm sau Nam nhắn lại cảm ơn, tôi liền bảo anh tối qua nhà ăn cơm với tôi. Nam ậm ừ một lúc rồi hứa 7h sẽ có mặt. Tôi xin sếp về sớm đi siêu thị, về chuẩn bị hẳn một bàn bít tết đồ ăn Tây như nhà hàng, kèm thêm chiếc bánh nhỏ có cắm nến để mừng Nam tròn 28. 6h tôi nhắn tin hỏi Nam sắp xong việc chưa, anh bảo xong rồi, chuẩn bị qua chỗ tôi luôn. Tôi đi tắm thay đồ đẹp chờ người yêu tới, tắt hết đèn đi định mang bánh ra cho anh bất ngờ.

7h15 phút, vẫn chẳng thấy Nam đâu. Sốt ruột quá nên tôi ra ban công nhìn xuống ngõ, chờ mãi tiếng xe máy quen thuộc. Nhắn tin vào nick Nam thì không thấy đọc, gọi thì lại tắt máy. Tôi bỗng có linh cảm không lành, nhắn liên tục cả tiếng đồng hồ, cố gắng liên lạc với Nam mà không được! Lúc đó tôi mới nhận ra là chẳng quen người bạn nào của anh, cũng không biết địa chỉ nhà, chỉ biết mỗi chỗ làm của Nam nhưng tối rồi làm gì có ai mà hỏi.

12h đêm, cả bàn thức ăn nguội ngắt. Tôi khóc sưng húp cả mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Tại sao Nam lại đối xử như thế với tôi? Nghìn vạn câu hỏi cứ chạy đi chạy lại trong đầu, tôi quá mệt nên ngủ quên đến lúc có tiếng gõ cửa. Nhìn đồng hồ đã 8h sáng, tưởng Nam đến nên tôi vội vàng chạy ra quên cả xỏ dép, nhưng đứng trước cửa phòng tôi là một cậu trai lạ hoắc.

- Chị là người yêu anh Nam đúng không? Em là Huy, em trai anh í. Em có chuyện cần nói với chị.

Vào trong phòng ngồi, có vẻ như cậu ấy nhìn thấy bàn đồ ăn còn nguyên từ hôm trước nên Huy thở dài. Chẳng vòng vo dài dòng, Huy tiết lộ luôn sự thật khiến tôi choáng váng:

- Chị chia tay anh Nam đi, anh ấy không xứng đáng với chị đâu. Anh ấy có nuôi một cô gái khác trong nhà, ở chung với nhau mấy tháng rồi. Em biết chị vì anh Nam có kể, mấy lần anh ấy cũng cho em xem ảnh 2 người chụp chung và em chở anh ấy sang đây nên em biết địa chỉ nhà chị. Hôm qua sinh nhật anh ấy không qua với chị đúng không. Con bé kia giấu điện thoại của anh ấy đi, ném cả chìa khóa nhà đi nên anh Nam phải ở nhà. Anh ấy thích chị nhưng cũng không muốn bỏ con bé kia, chị không cần phải khổ vậy đâu.

Từng lời Huy nói cứ rơi đi đâu hết, trong đầu tôi chỉ vang lên mấy chữ "Nam nuôi cô gái khác trong nhà". Thế là tôi ngu, có mắt như mù phải không mọi người?...

Chia sẻ
Đọc thêm