Mẹ mất, tôi một mình lo tang lễ, bố không xuất hiện, nhưng 2 năm sau ông quay lại yêu cầu tôi bỏ hết để chăm người phụ nữ khác

Thanh Uyên,

Tôi không mời ông vào nhà, cảm giác lúc đó không phải là xúc động, mà là lạ lẫm.

Bố mẹ tôi ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, tôi ở với mẹ, lớn lên trong những tháng ngày thiếu vắng hình bóng của bố. Không phải vì mẹ cấm đoán, mà vì ông tự rời đi, rồi dần dần biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Những lần sinh nhật, những dịp quan trọng, tôi chưa từng thấy ông xuất hiện.

Tôi quen với điều đó, đến mức không còn thắc mắc. Tôi lớn lên, đi làm, lấy chồng, sinh con. Cuộc sống không dư dả nhưng đủ ấm. Mẹ vẫn luôn ở bên tôi, giúp tôi trông con, lo toan những việc nhỏ nhặt. Với tôi, mẹ là tất cả. Cho đến ngày mẹ mất.

Đám tang của mẹ, tôi vẫn vô thức nhìn ra cổng nhiều lần, không hiểu mình chờ đợi điều gì. Nhưng cuối cùng, ông không đến, không một vòng hoa, không một lời hỏi han. Sau hôm đó, tôi chính thức cắt bỏ nốt phần ký ức cuối cùng về người gọi là bố.

Hai năm sau, khi mọi thứ đã dần ổn định, công việc thu nhập tốt, chồng yêu thương, con cũng lớn hơn thì ông xuất hiện.

Ông đứng trước cửa nhà tôi, già hơn rất nhiều so với trong trí nhớ. Tôi nhận ra ông ngay, dù đã rất lâu không gặp. Còn ông nhìn tôi một lúc lâu rồi mới gọi tên tôi, như thể đang cố xác nhận điều gì đó.

Ảnh minh họa

Tôi không mời ông vào nhà, cảm giác lúc đó không phải là xúc động, mà là lạ lẫm.

Ông nói rất nhanh, gần như không có phần mở đầu rằng vợ ông, người mà tôi chưa từng gặp, đang nằm viện, bệnh nặng, cần người chăm sóc, họ không có con, không có ai thân thích gần gũi, nên tôi phải vào viện thay ông.

Tôi đứng im, không nói một câu nào. Ông nói tiếp, giọng bắt đầu mang vẻ áp đặt rằng tôi là con thì phải có trách nhiệm, dù thế nào, ông vẫn là bố tôi, bà ấy cũng là mẹ kế của tôi.

Tôi không biết nên cười hay nên tức giận. Người chưa từng nuôi tôi ngày nào, chưa từng hỏi tôi sống ra sao, đến khi mẹ tôi mất cũng không xuất hiện, giờ lại đứng trước mặt tôi, nói về hai chữ “trách nhiệm”.

Tôi hỏi ông, tại sao lại là tôi. Ông đáp rất đơn giản, ngoài tôi ra thì không còn ai khác.

Tôi nhìn ông, trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ những ngày cuối đời, nằm trên giường bệnh, vẫn cố nắm tay tôi mà dặn dò đủ thứ. Khi đó, tôi một mình xoay xở, không có một ai đứng ra cùng tôi chia sẻ. Còn bây giờ, ông muốn tôi bỏ công việc, bỏ gia đình nhỏ của mình, để đi chăm sóc một người phụ nữ mà tôi chưa từng biết mặt.

Tôi nói tôi không thể nghỉ việc, tôi còn chồng con, còn cuộc sống của mình.

Ông liền quát lên nói tôi vô tình, vô nghĩa, vô trách nhiệm, bất hiếu... Một loạt những từ ngữ đầy tổn thương. Tôi không biết từ khi nào, quyền đánh giá tôi lại thuộc về ông.

Tối hôm đó, sau khi ông rời đi, tôi ngồi rất lâu. Chồng tôi biết chuyện thì bảo tôi không có nghĩa vụ gì cả, tôi có quyền từ chối. Tôi cũng hiểu điều đó nhưng đâu đó trong lòng, vẫn có một cảm giác khó gọi tên. Tôi biết, ông sẽ còn đến nữa để thuyết phục, để ép buộc tôi. Tôi nên trả lời ông thế nào để ông hiểu tôi sẽ không nghe theo sự sắp đặt của ông và ông đừng đến để đảo lộn cuộc sống của tôi nữa.

Chia sẻ