Tôi không muốn sáng mùng 1 mà trong đầu đã nghĩ đến khoản nợ.
Anh không vòng vo, cũng không trách móc. Giọng anh bình thản đến mức khiến tôi thấy lạnh sống lưng...
Thế này có phải "Tết ăn người" chứ không phải "người ăn Tết" không?
Tôi nghe mà khựng lại một nhịp.
Chưa kịp quen với nếp sống nhà chồng, nàng dâu đã nhận 20 triệu từ mẹ chồng kèm theo câu: “Con cầm lấy mà lo Tết”.
Thoạt nghe, chắc không ít người sẽ lắc đầu, thậm chí buông lời phán xét rằng tôi là loại dâu không nên nết, Tết nhất cũng không chịu về nhà chồng.
Tôi nghe mà chỉ biết cười khổ.
Tôi nghe mà trong lòng bực lên, một cảm giác tức nghẹn như có cái gì đó chặn ở cổ họng.
Đúng lúc ấy, bố chồng tôi buông một câu rất nhẹ: "Thôi năm nay để nó ở trên này cho bình yên".
Tôi biết suy nghĩ này không hay, nhưng càng giấu, tôi càng thấy nặng nề.