Cho con về quê nội ở cữ, tôi "quay xe'' luôn khi mẹ chồng đề nghị mỗi tháng đóng góp 7 triệu tiền ăn

"Mỗi tháng con nộp cho mẹ 7 triệu tiền ăn nhé. Nếu còn thiếu mẹ sẽ thu thêm" - mẹ chồng tôi nói.

Tôi mới đẻ con được gần 3 tháng. Đợt chuẩn bị đến ngày sinh thì quê nhà chồng tôi bùng dịch, mẹ chồng không lên Hà Nội chăm cháu được. Bất đắc dĩ mẹ con tôi phải về quê ngoại. Bởi chồng cũng đi làm và chưa có kinh nghiệm chăm sóc con thơ.

Suốt mấy tháng tôi ở nhà bố mẹ đẻ, nhà chồng chẳng hỏi han gì. Chồng thì 2-3 tuần về thăm vợ con một lần. Mỗi lần về, anh lại kéo theo bạn để nhậu nhẹt, ăn uống. Mấy người ấy ăn dầm nằm dề nhà tôi 1-2 ngày rồi lại lên Hà Nội. Mẹ tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu. Bởi chăm sóc con gái đẻ và cháu nhỏ đã đủ khiến bà mệt rồi. Đây còn phải phục vụ ăn uống cho những người ở đâu về, vốn chẳng quen biết.

Chồng cũng chẳng đưa tiền lương cho tôi. Không có tiền gửi mẹ mua đồ ăn thức uống hàng ngày, tôi thấy ngại. Thế là tôi đành lên mạng tìm kiếm việc làm online tại nhà. Tranh thủ lúc con ngủ thì ngồi máy tính kiếm tiền. Tháng được 1-2 triệu để đưa cho mẹ mua thức ăn và mua bỉm, sữa cho con.

Mấy lần mẹ chồng gọi, tôi đều đang bận làm việc. Thấy cháu nằm giữa giường chơi một mình, bà trách tôi không chịu bế. Mẹ chồng nói rằng, nếu sau này cháu bà lớn lên bị bẹt đầu là do tôi lười.

Rồi mẹ chồng lại quay sang chê cháu còi. Nói thật, con gái tôi gần 3 tháng đã nặng 7kg, ở đây ai cũng bảo bụ bẫm, kháu khỉnh. Thế mà mẹ chồng suốt ngày trách tôi không biết chăm con. Mỗi lần nói chuyện với bà, tôi đều rất bực. Những câu chê trách của mẹ chồng vừa vô duyên lại còn xúc phạm đến bố mẹ tôi. Bà thường nói: "Bảo bà ngoại mua nhiều thịt cá cho ăn, chứ con nhà người ta tầm đó đã nặng 9-10kg rồi. Đây còi cọc, bé tí thế sau khó nuôi". Có lần tôi đang gọi điện cho mẹ chồng, thì mẹ đẻ nghe thấy. Bà bực dọc nói to: "Thế bà nội đón cháu về mà chăm. Chứ tôi ở đây nuôi hết cách mà mãi không lớn". Nghe xong thì mẹ chồng lại im ỉm rồi đánh trống lảng sang chuyện khác.

Cho con về quê nội ở cữ, tôi "quay xe'' luôn khi mẹ chồng đề nghị mỗi tháng đóng góp 7 triệu tiền ăn - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Sang tháng 7, chị dâu tôi sinh cháu. Mẹ đẻ không thể cùng lúc chăm 2 đứa nhỏ và 2 bà bầu được. Hơn nữa dịch dã ở quê chồng cũng khống chế được rồi, nên bà bảo tôi cho cháu về nội. Hôm tôi gọi cho mẹ chồng, bà giãy nảy: "Ơ đang ở tốt thì cứ ở đi. Về làm gì. Đường xá xa xôi đi lại nguy hiểm. Bao giờ cháu cứng cáp hãy cho về". Nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định bắt xe về nội, bởi ở thêm nhà bố mẹ đẻ nữa thì tôi còn mặt mũi nào?

Hôm tôi về nội, chồng vẫn ở thành phố làm. Còn mẹ chồng chẳng niềm nở đón cháu. Phòng của vợ chồng ở tầng 3. Lâu ngày không về ở, căn phòng có mùi hôi và bụi bặm. Thậm chí, chăn màn còn bị mốc lên. Thế là về buổi sáng, buổi chiều tôi đã phải nhờ mẹ chồng trông cháu để giặt giũ, lau dọn tất cả. Tầng 3 vào mùa này thì nóng thôi rồi, nhưng không có điều hòa. Có ít tiền mẹ đẻ dấm dúi cho lúc đi, tôi lại đành phải chi ra.

Tối đó thì mọi người đến chơi và thăm cháu. Nhưng các bà buôn chuyện lâu quá, hơn 11 giờ rồi còn chưa ai về. Tôi đứng lên xin phép bế cháu lên tầng để cho đi ngủ thì mẹ chồng đánh câu: "Ngủ gì như gà vậy, mới có 11 giờ đêm. Cứ để đây cho nó chơi, mấy khi có các cô, các bác đến". Phải đến khi con tôi gắt ngủ, gào khóc, bà mới tha cho.

Sáng hôm sau mẹ chồng gọi tôi dậy sớm làm bữa sáng cho cả nhà. Lừa được con ngủ, tôi xuống nấu cho 4 người (bố mẹ chồng, tôi và em chồng) 4 bát bánh đa. Nhưng vừa cầm bát lên ăn thì con khóc. Buông vội đôi đũa, tôi lên dỗ dành con. Đến khi xuống thì mọi người đã ăn xong hết cả. Nhưng bát đũa thì còn nguyên trên bàn, không ai dọn rửa. Còn bánh đa trong bát của tôi đã mềm nhũn ra rồi...

Tức lắm nhưng tôi vẫn nhịn, gửi cháu cho bà trông rồi dọn dẹp. Thấy tôi vừa rửa xong đống bát, mẹ chồng trả cháu luôn. Đã thế bà còn nói: "Bà chỉ trông cho đến lúc hết cữ (còn khoảng 15 ngày nữa thì tôi hết cữ). Sau đó, 2 mẹ con tự nấu tự ăn. Thức ăn bà sẽ đi chợ mua cho. Mỗi tháng đóng cho mẹ 7 triệu là được. Còn thiếu thì sẽ thu thêm".

Tôi tròn mắt. Tôi có đi làm đâu mà đóng những 7 triệu. Chồng thì hơn 2 tháng nay đã chẳng đưa cho đồng nào. Nghe thế, mẹ chồng đánh câu: "Chẳng phải con ở nhà làm thêm sao. Mỗi tháng không kiếm được số tiền ấy thì bỏ việc đi?".

Tức quá, tôi lên phòng gọi điện cho mẹ. Vừa kể mọi chuyện vừa khóc sụt sùi. Mẹ tôi nghe thế thì thương, bảo tôi bắt xe về đây bà nuôi. Thế là ngay chiều hôm đó tôi về luôn mẹ đẻ. Mẹ chồng và nhà chồng thế này sao chịu nổi? Từ hôm đó đến nay, cả nhà chồng vẫn chẳng nói năng lời nào...

Chia sẻ
Đọc thêm