Tết ở quê ra

Hoàng Anh,

“Bây giờ ở phố thì thiếu gì thứ gì mà cứ phải vác lên cho khổ. Mà sao trứng đầy rơm thế này? Rau khô em không dám ăn đâu. Phơi rau ở sân đầy đất bụi không chừng còn có cả ruồi nhặng nữa ấy…”, vợ anh nhìn mấy đùm, túi anh mang lên như thể có dịch hạch trong đó.

Vừa nhác thấy bóng bố, cu Tũn reo lên: “A! Bố đã về Tũn rồi!”. Hơn 10 ngày trời không được gặp bố, cu Tũn thấy Công từ quê ra sau dịp Tết liền vứt đồ chơi xuống, chạy nhanh về phía anh. Thảo - vợ anh thấy thế vội ngăn thằng bé lại: “Kìa Tũn, để cho bố cất đồ, còn nghỉ ngơi nào! Mẹ rửa tay chân cho Tũn rồi đấy nhé!”.

Thằng bé chưng hửng nhìn mẹ rồi nhìn sang Công. Vợ anh nói con rồi quay sang nhìn vào túi hành lý mà có lẽ còn dính bụi đường của anh đầy vẻ nghi ngờ. Một ánh nhìn hình như không có chỗ cho hai từ “chào đón”: “Anh đã ra rồi! Anh để đồ đạc đó em cất rồi mau rửa tay chân, thay đồ rồi vào dùng cơm cho nóng nhé!”.

Chẳng biết vô tình hay hữu ý mà trên tay Thảo đã đeo sẵn găng tay. Nàng xách đồ, cố ý không để cho túi đồ chạm vào người mình. Anh nhìn theo thoáng buồn. Có gì đâu! Dăm ba bộ quần áo, còn lại là quà quê mọi người ở nhà gửi ra.

Công và Thảo lấy nhau đã được 5 năm. Vợ anh là người thành phố, quen được chiều chuộng trong cuộc sống sung túc từ nhỏ. Còn anh, anh là đứa con của một miền quê nghèo lam lũ, quanh năm người dân chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Nhưng cái duyên cái số đưa họ đến với nhau, rồi thành chồng thành vợ trong một căn nhà xinh xinh nơi phố thị phồn hoa.
 

Quê nhà thì xa xôi. Đành rằng phương tiện đi lại đã thuận tiện hơn rất nhiều nhưng do đặc thù công việc bận rộn nên hai vợ chồng cả năm chỉ có dịp Tết là về được quê. Thế nhưng mang tiếng về làm dâu của bố mẹ anh mà 5 năm nay vợ anh mới về quê chồng được 2 lần. Năm thì vừa sinh con xong. Năm thì không chịu đi xe khách trong cái cảnh nhồi nhét. Lúc đầu anh thông cảm với vợ nhưng càng về sau anh nhận ra vợ anh chỉ tìm cách để viện lý do không phải... “về làm dâu”. Vợ anh không về thì anh thấy có lỗi với bố mẹ, anh em. Nàng về thì anh chỉ muốn “chui” xuống đất cho đỡ ngại với họ hàng.

Quen thói thành phố, về quê nàng chẳng chịu động tay động chân tới việc gì cả. Vào bếp củi ngồi đun có một lát mà nàng kêu là nhếch nhác, sợ hỏng bộ móng mới vẽ, mặt lại lên mấy cái mụn rồi thì sợ chuột, sợ gián.

Con dâu cả năm mới về một lần nên bố mẹ anh vốn lành như đất cũng chẳng yêu cầu làm gì cả. Bố mẹ thương nên bảo mấy đứa dâu thứ, dâu út chịu khó làm giúp cho chị vì chị ở phố nên không quen. Nói ra thì bảo anh xét nét, gia trưởng. Như người ta thì có mấy ngày Tết chứ nhiều nhặn gì thì lăn vào mà phụ giúp mẹ chồng với các em. Ở nhà quê, ngày Tết lại sinh lắm việc, thêm nữa làm cùng nhau lại gắn bó tình cảm gia đình. Đằng này…  Được bố mẹ chồng chiều, mùng 1 Tết, trong khi mẹ với các em dâu thì lụi hụi trong bếp sắp cỗ thì nàng vẫn say giấc nồng. Mọi việc xong xuôi cả nàng mới uể oải dậy.

Cái thói tiểu thư thành phố ấy làm anh muối mặt với mọi người.

Tết năm nay, vợ anh lại kêu mệt, không chen được xe. Cu Tũn cũng không cho về. Anh về quê một mình. Tết ra, người cho bơ lạc, người cho bơ đậu, người cho đùm rau khô, người cho chục trứng,… gọi là quà quê.
 

“Bây giờ ở phố thì thiếu gì thứ gì mà cứ phải vác lên cho khổ. Mà sao trứng đầy rơm thế này. Rau khô em không dám ăn đâu. Phơi rau ở sân đầy đất bụi không chừng còn có cả ruồi nhặng nữa ấy”, vợ anh nhìn mấy đùm, túi anh mang lên như thể có dịch hạch trong đó. Rồi nhắc anh: “Thôi, anh không thay đồ còn ăn cơm”  khi thấy anh thở dài.

Bữa cơm dọn ra đầy đủ và thịnh soạn. Chờ bố vào bàn ăn, cu Tún hớn hở hỏi: “Bố Công ơi! Còn quà của Tũn đâu?”. Anh lần mò lôi trong túi ra một món đồ: “À! Ông nội tỉ mẩn làm cho cu Tũn con trâu gỗ đây này!”. Thằng bé gieo lên vui sướng. Vợ anh nghiêm nét mặt lại: “Tũn! Đến giờ ăn cơm rồi! Con hư quá! Trâu với nghé cái gì!”.

Câu nói của vợ làm thằng bé sợ sệt vội bỏ con trâu gỗ xuống. Vợ anh nhìn chằm chằm vào con trâu gỗ. Không hiểu sao anh lại có cái cảm giác vợ anh đang tính xem ở đó tích tụ bao nhiêu vi trùng vi khuẩn từ bùn, từ đất, từ rơm rạ, từ cái miền quê nghèo khốn khó ấy có thể lây bệnh cho thằng bé. Bữa cơm đó, anh kêu mệt rồi lên phòng.

Cái lạnh sau những ngày Tết vẫn đang bủa vây. Những ánh đèn nhấp nhoáng còn rơi rớt cái không khí Tết - phố xá. Mà đâu! Hà Nội lúc nào chẳng nhộn nhịp!

Anh nghĩ về mấy món quà quê. Thương quá! Ngơ ngác lên phố làm gì để rồi có khi bị hắt hủi? Anh nghĩ về mẹ, về cha, về năm tháng ấu thơ, về cuộc sống hiện tại đầy đủ tiện nghi, về người vợ phố thị của anh…Thế nào là hạnh phúc? Hình như anh thiếu gì đó. Một cảm giác hụt hẫng làm anh chới với.

Chia sẻ