Mới sang ở nhờ 3 tuần chị dâu đã nói khó nghe "biết bày thì biết dọn", tôi đốp lại nhưng anh trai chỉ tay ra cửa đuổi thẳng

Để tiết kiệm tiền thuê nhà, vợ chồng tôi đã xin sang nhà anh chị ở nhờ. Thế nhưng, chị dâu có vẻ không ưa tôi ra mặt. Tới tuần thứ 3, bà ấy còn giở giọng điệu khó nghe khiến tôi tức điên.

Anh trai và chị dâu tôi đều là những người có thu nhập khá, chính vì thế đã mua được chung cư 3 phòng ngủ rộng rãi sau khi cưới không lâu. Còn cả nhà tôi thì hiện tại đang ở nhà thuê. Với thu nhập như hiện tại thì cũng không rõ khi nào vợ chồng tôi mới mua được nhà nữa.

Đợt này công ty lại đang khó khăn, Thái bị cho nghỉ làm luân phiên. Tức là 2-4-6 đi làm và 3-5-7 nghỉ. Mức lương đương nhiên vì thế mà cũng sụt đi một nửa, gia đình tôi càng thêm khó khăn. Tiền nhà không thôi mỗi tháng đã 4 triệu, rồi thì điện, nước, mạng…

Cái khó ló cái khôn, tôi bàn với chồng sẽ trả nhà, sau đó cả gia đình sẽ sang chung cư anh chị ở nhờ. Hai đứa nhóc nhà anh chị bé tí đã mỗi đứa 1 phòng làm gì cho lãng phí. Thái cũng gật đầu ngay tắp lự, gì chứ tiết kiệm được đống tiền cơ mà.

Nhưng anh bảo: "Em phải thăm dò ý anh chị ấy trước, lỡ không được, phòng thì trả rồi lại ra đường mà ở đấy. Mà em cũng đừng nói là để tiết kiệm, phải nói là chủ nhà đòi tăng tiền, anh bị cắt giảm lương, chưa tìm được căn nào ổn… Hiểu chưa?"

"Anh còn phải dạy nữa. Cái gì chứ riêng khoản làm nũng anh trai em hơi bị giỏi nhé" – tôi đầy tự tin nói với chồng.

Và sau đó, chỉ 1 cuộc điện thoại với anh trai, tôi đã xin được sang ở nhờ. 2 tuần sau, kết thúc hợp đồng với chủ cũ, chúng tôi lịch kịch chuyển đồ tới căn hộ rộng rãi, sạch sẽ ở ngay trung tâm của anh chị và hoàn toàn miễn phí.

So với căn phòng chật hẹp của chúng tôi, nơi đây đúng là thiên đường. Bếp riêng, mỗi lần tôi nấu nướng chẳng lo bị ám mùi. Được thể, tôi cũng hay bày vẽ làm bánh trái này kia cho cả gia đình (nguyên liệu thì tùy, chị dâu sẵn thứ gì tôi làm cái đó).

Trong khi các cháu hào hứng thực hiện cùng thì chị dâu chả mấy thích thú. Thậm chí, tôi còn cảm giác chị hơi khó chịu, không buồn động tới mấy hộp flan, trứng ngâm tương (xì dầu) tôi làm.

Hôm sau, anh trai còn bảo tôi: "Em bày vừa thôi, mà bày ra thì dọn sạch đi nhớ".

Tôi tức ghê, chắc lại chị dâu nói gì với anh trai rồi. Không hài lòng thì nói luôn đi, lại có kiểu mách lẻo ấy nữa, tôi không thích.

Mới sang ở nhờ 3 tuần chị dâu đỡ nói khó nghe "biết bày thì phải biết dọn", tôi đốp lại nào ngờ anh trai đuổi - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Ở mới được chục ngày, chị dâu bất ngờ hỏi vợ chồng tôi trong bữa ăn: "Thế cô chú tìm được nhà mới chưa?"

Thái ngẩn người, tôi nặn ra một cười thảo mai rồi bảo: "Tìm phòng thì cũng không chuyển đi được ấy chị ạ. Đang phải hạn chế ra ngoài mà. Vợ chồng em ở đây khiến chị thấy phiền lắm à?"

Chị dâu tôi thấy vậy cũng không nói gì thêm. Có lẽ chị ta muốn gật lắm rồi mà không dám. Kể ra bà ấy cũng hèn, nếu là tôi, tôi nói thẳng rồi.

Nhưng ở được gần 3 tuần, chị dâu có vẻ khó chịu với tôi ra mặt. Mỗi buổi chiều đi làm về, bà ấy khó chịu ra mặt. Hết mắng con, thở dài lại ca thán. Đỉnh điểm, tối nay chị dâu nói kiểu khó chịu: "Hồng này, em thích vào bếp chị không ý kiến. Nhưng em bày ra thì phải biết dọn vào. Lần nào chị về nhà cửa cũng như bãi rác ấy."

Nghe thấy thế, tôi tức quá, lớn giọng đốp lại luôn: "Em làm gì mà bày. Em làm cũng cho cả nhà ăn chứ. 2 đứa bé nó bày, em đã dọn rồi chúng lại bày. Theo chân chúng nó dọn mãi sao được, không rõ đầu đuôi chị đã nói kiểu khó chịu thế rồi. Hay là muốn đuổi khéo em đi chứ gì? Ghét thì chị nói thẳng chứ cứ mặt nặng mày nhẹ thế nhỉ?"

Anh trai tôi bất ngờ lại tức giận, chỉ tay ra cửa, đuổi thẳng cổ: "Em gào lên với ai thế? Em làm sai còn không biết nhận lỗi à? Không phải chỉ chị dâu, anh cũng cực khó chịu mỗi lần trở về nhà, không khác gì khu ổ chuột cả. Anh nhắc em vài lần mà không biết tiếp thu, cảm thấy khó chịu thì dọn đi, đi luôn đi. Anh cũng không sẵn tiền để bao cả nhà em tiền ăn uống, điện nước..."

Tôi không ngờ anh trai lại tuyệt tình với mình đến thế. Ấm ức, tức giận, tôi bỏ bữa và vào phòng ngủ nằm. Nhưng Thái đã theo chân vào dỗ dành, phân tích cho tôi thấy lý do nên đi xin lỗi, bởi nếu không thì gia đình tôi bị đuổi đi, thuê nhà rất tốn kém… Tôi hậm hực nghe theo nhưng trong lòng vẫn rất bí bách. Thật không ngờ anh trai sống với mình mấy chục năm vì người khác máu lại trở mặt tới vậy.

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm