BÀI GỐC Biết vợ là người dàn dựng buổi gặp mặt ấy, tôi đã bật khóc vì bất lực và quá thương vợ

Biết vợ là người dàn dựng buổi gặp mặt ấy, tôi đã bật khóc vì bất lực và quá thương vợ

Cô ấy bảo tôi đến gặp một người quan trọng. Và không quên dặn tôi, tuyệt đối đừng về trước 7 giờ tối.

3 Chia sẻ

Không thể ngờ người vợ đã "hóa điên" của tôi lại có ngày trở về và trả thù tôi đau đớn thế này (Phần 1)

Đến nước này, tôi cảm thấy Thảo như một con đỉa dưới chân mình. Tôi đã làm đủ mọi cách mà cô ấy vẫn không buông tha.

Tôi kết hôn lần đầu tiên cách đây 5 năm. Vợ cũ của tôi tên Thảo. Ngày ấy, tôi và Thảo đã rất khó khăn mới đến được với nhau. Nhà Thảo ở nông thôn, gia cảnh lại nghèo khó. Còn nhà tôi ở thành phố, cũng chỉ có một mẹ một con. Thành ra mẹ tôi luôn có tư tưởng Thảo đến với tôi chỉ vì muốn được ghi tên vào sổ hộ khẩu.

Trước đây, Thảo rất hiền. Cô ấy gần như không phản kháng bất kỳ điều gì mà mẹ tôi nói. Mặc dù đó đều là những đòi hỏi vô lý, những chỉ trích quá đà. Tôi yêu Thảo là vì vậy, cô ấy không so đo với mẹ tôi. Nhưng đó chỉ là khi cô ấy chưa về làm vợ tôi mà thôi.

Mẹ tôi đã dành cả thanh xuân cho tôi. Bỗng nhiên có một người phụ nữ khác xuất hiện, bà có cảm giác bị cướp mất con trai cũng là điều thường tình. Thảo không hiểu được điều đó nên sau khi về làm dâu, cô ấy thường xuyên khiến mẹ tôi chướng tai gai mắt.

Đúng là mẹ tôi có phần thái quá, nhưng vợ tôi cũng không vừa khi bốp chát lại mẹ chồng và không tế nhị khéo léo. Trước mặt mẹ tôi mà cô ấy lại nhờ tôi phải làm những việc nhà hoặc phụ giúp cô ấy nấu ăn. Đó là những việc trước đây tôi chưa từng phải đụng tay. Mẹ tôi thấy vậy nên xót con và đã mắng con dâu vài câu.

Không thể ngờ người vợ đã hóa điên của tôi lại có ngày trở về và trả thù tôi đau đớn thế này (Phần 1) - Ảnh 1.

Thảo không hiểu được điều đó nên sau khi về làm dâu, cô ấy thường xuyên khiến mẹ tôi chướng tai gai mắt. (Ảnh minh họa)

Vợ tôi nước mắt ngắn dài bỏ lên phòng. Lâu dần, tình cảm giữa vợ tôi và mẹ càng ngày càng xa cách. Tôi cũng rất chán nản nên không muốn về nhà. Có những hôm về sớm, thấy mẹ đang thẳng tay chửi vợ. Tôi không biết phải đứng về bên nào nên lẳng lặng đóng cửa ra ngoài hẹn bạn ăn cơm.

Đúng lúc đang chán chuyện gia đình thì tôi gặp Lan. Cô ấy hay nói, hay cười, trông rất đáng yêu. Và tôi đã bị vẻ bề ngoài của cô ấy hạ gục. Tôi say mê cô ấy, hầu hết thời gian đều dành cho cô ấy. Càng ngày tôi càng lấn sâu vào tội lỗi ngoại tình.

Rồi mẹ tôi biết chuyện. Thấy Lan là gái thành phố, lại khéo ăn nói và hay mua đồ đắt tiền cho mình nên mẹ tôi thích lắm. Bà còn bảo tôi nhanh làm thủ tục ly hôn với vợ để sớm rước người tình về nhà.

Mẹ tôi thương Lan bao nhiêu thì ghét Thảo bấy nhiêu. Ý muốn của mẹ tôi là làm chúng tôi ly hôn để bà có thể đuổi Thảo ra khỏi nhà. Lúc đó tôi cũng đã có cùng suy nghĩ như mẹ. Gần như ngày nào Thảo cũng khóc vì tôi. Nhìn bộ dạng ủy mị của cô ấy, tôi chán ghét đến cùng cực.

Không thể ngờ người vợ đã hóa điên của tôi lại có ngày trở về và trả thù tôi đau đớn thế này (Phần 1) - Ảnh 2.

Thảo biết chuyện này nhưng vẫn âm thầm chịu đựng. (Ảnh minh họa)

Tôi cũng bắt đầu giống mẹ. Tôi lạnh nhạt với vợ mình, biến cô ấy thành một con người bất hạnh. Rồi tôi công khai ngoại tình. Thảo biết chuyện này nhưng vẫn âm thầm chịu đựng. Đến nước này, tôi cảm thấy Thảo như một con đỉa dưới chân mình. Tôi đã làm đủ mọi cách mà cô ấy vẫn không buông tha.

Có một hôm, tôi quyết định khiến Thảo phải thực sự đau lòng để chấm dứt mối quan hệ này. Tôi nói điều gì ở Lan cũng tốt, còn ngược lại ở gần vợ, tôi cảm giác như đang ở cạnh khúc gỗ. Rõ ràng là Thảo chấm nước mắt nhưng lại nhất quyết không ký đơn ly hôn. Cô ấy cúi gằm mặt xuống nói trong sự ngỡ ngàng của tôi và mẹ: "Em không thể ly hôn được. Em đã có thai rồi"...

(Còn tiếp)

Chia sẻ
Bình luận
Đọc thêm