"Khóa" chồng

Theo Phunuonline,

Sau ngày cưới, chị ngày càng ghê gớm trong việc “khóa trái” chồng, chồng chị thì ngày càng nhu nhược, sợ vợ một phép.

Sau ngày cưới, chị ngày càng ghê gớm trong việc “khóa trái” chồng, chồng chị thì ngày càng nhu nhược, sợ vợ một phép.

Việc chị làm và làm rất thường xuyên là ngửi mùi áo của chồng. Bữa nào áo có mùi thơm lạ, anh phải trần ai giải trình. Một lý do được đưa ra, chị không tin, bắt anh thề thốt. Anh thề độc, chị tiếp tục nuôi nghi ngờ và khẳng định: “Thề thì thề chứ tôi không tin đâu, tôi biết anh đang mèo mỡ gì đó, đừng hòng qua mặt tôi”. Chị tưởng làm vậy sẽ khiến chồng sợ mà từ bỏ thói trăng hoa.

Thế nhưng, trạng thái “như người mất hồn” khi ở nhà với vợ con của anh khiến chị càng nghi ngờ, dù đã lâu không tóm được chứng cứ gì. Áo anh vẫn mùi mồ hôi quen thuộc; đi đâu, đi với ai, anh đều báo cáo đầy đủ; tin nhắn, nhật ký cuộc gọi trong điện thoại anh không có gì khả nghi… Nhưng, rồi chị cũng nhận ra việc tránh mùi thơm lạ trên áo, xóa tin nhắn và xóa nhật ký cuộc gọi là quá đơn giản. Chị âm thầm tiến thêm một bước: ghi lại số công-tơ-mét trên xe chồng. Vậy là tóm được rồi nhé. Chị tỏ ra giận dữ trong lần đầu tiên phát hiện “chứng cớ không thể chối cãi”: “Hôm nay anh đi đâu mà những 35 cây số? Từ nhà đến cơ quan chỉ có sáu cây, hai lượt là 12 cây. Anh đi với con nào?”. Anh giải đáp gọn lỏn: “À, anh đồng nghiệp mượn xe, ai biết người ta đi đâu mà khai với em”. “Anh coi chừng đó, tôi không dễ bị lừa đâu”. Vậy là sau này, chị không còn thấy xe của chồng vượt quá "tiêu chuẩn" quy định. Nhưng chị vẫn thòng một câu: “Anh đừng tưởng cứ vứt xe máy ở cơ quan, đi taxi bậy bạ ở đâu đó mà tôi không biết nhá”. Kiểu nói bâng quơ ấy khiến anh như muốn nổi điên, nhưng vì vợ dữ quá, anh phải nhịn.

Câu tự thán “con này không dễ bị lừa đâu nhé” như cổ vũ mạnh mẽ để chị tiến những bước táo bạo hơn. Chị âm thầm cài phần mềm định vị vào điện thoại của chồng. Anh đi “lung tung” ở đâu, chị đều biết. Nhưng, khi chị tra hỏi, anh có hàng vạn lý do để thỏa mãn nghi ngờ của vợ: “Sếp nhờ anh chạy đi Q.5 mua ít hóa chất cho việc riêng của ông ấy”, “anh đi dự đám ma của một người bạn cũ ở Thanh Đa”. Kiểu “hỏi xoáy đáp xoay” như vậy, người thông minh như anh, chỉ cần suy nghĩ hai giây là có câu trả lời. Huống hồ, trên đường đi làm, bao giờ anh cũng dự liệu trước vợ sẽ hỏi gì, mình sẽ trả lời ra sao.

  

Khi anh sắm ô tô, chị đã nhờ người mua loại máy ghi âm nhỏ xíu, gắn vào túi hương trong xe, để nghe lén câu chuyện của chồng với “ai đó”. Đặc biệt, những chuyến anh lái xe đi công tác tỉnh, chị nghe lại nội dung rất kỹ. Rồi một ngày, chị đã có được chứng cứ mình muốn. Câu chuyện đứt đoạn trên xe với những lời thoại ngọt ngào, có lúc còn bỡn cợt, tục tĩu khiến chị như lịm đi trong sự uất ức, giận dữ.

Chị công bố bằng chứng, những tưởng chồng sẽ hoảng hốt van xin tha tội. Nhưng không, anh lạnh lùng, khinh khỉnh - cái vẻ đáng ghét mà chị chưa thấy bao giờ. Anh lật bài: “Đến nước này thì tôi cũng nói thẳng là mình chia tay nhau đi, sống với cô, tôi ngột ngạt quá. Cơm nước cho chồng con cô không lo, mà dành hết thời gian cho việc ghen tuông. Sống với cô, tôi như bị cầm tù, chẳng được gì, chỉ thấy khổ sở”. Chị giận run người: “À, anh có con khác rồi phải không? Lần này thì hết chối nha, lần này...”. “Thì cứ cho là vậy đi, chối làm gì cho mệt xác”. Anh bỏ đi.

Hòa giải một lần không thành, thỏa thuận chia tài sản không xong, anh chị đợi đến ngày ra tòa. Chị ngao ngán tâm sự với cô bạn thân: “Số tui khổ, lấy phải ông chồng trắc tính, trắc nết. Mình đã có chứng cứ rành rành về tội ngoại tình, mà hắn cứ coi như bình thường. Giờ mới biết, hắn nuôi bồ nhí từ bao giờ, có một đứa con riêng nữa chứ. Gớm mặt thật, mình kiểm soát đến cỡ đó mà hắn còn làm được chuyện động trời”. Cô bạn thở dài: “Chị rỗi hơi. Thằng con em nè, nó mới là học sinh cấp II, nhưng trốn học đi chơi như cơm bữa, em còn không kiểm soát được, nói chi người già đời, lanh lẹ. Mà chị thấy đó, cứ tìm mọi cách để bắt quả tang, bắt được rồi để làm gì? Phải chi từ đầu, chị lo chăm sóc, ngọt nhạt, yêu thương chồng, thì ổng không đến nỗi như vậy”. Chị giận bạn luôn, nói bạn là thứ dở hơi, đi bênh kẻ tệ hại.

Đêm nay, chờ trời sáng để đến tòa, chị đã nghĩ lại mọi chuyện. Cưới nhau tám năm là suốt tám năm chị hồi hộp, căng thẳng, giận dữ, chửi mắng chồng. Bản thân chị cũng đuối, nói chi đến sức chịu đựng của chồng. Chị biết anh là người trăng hoa, thì một là không cưới, hai là “lạt mềm buộc chặt” để giữ chồng. Vậy mà chị cứ lăm le “tìm ra bằng chứng cho chồng biết tay”. Ngay như bây giờ, chị còn ngây thơ nghĩ, có bằng chứng chồng ngoại tình thì tòa sẽ trừng phạt cho chồng sáng mắt ra. Chị đâu biết, khi tòa xử, việc ngoại tình chỉ là yếu tố thúc đẩy hai người sớm ly hôn mà thôi, chẳng có sự trừng phạt nào ở đây cả.

Thật mỉa mai, trong đêm dài mất ngủ, chị còn nhận được tin nhắn dài thậm thượt từ bạn: “Em biết chị đang giận em, nhưng em chỉ muốn phân tích cho chị thấy rõ việc nên làm và không nên làm. Khó thay đổi tâm tính đàn ông lắm. Mình muốn hạnh phúc thì phải thay đổi bản thân để phù hợp hơn thôi. Nếu người ta chế tạo được bộ khóa để khóa “cái ấy” của đàn ông, chắc sẽ có những bà vợ rất vui mừng. Nhưng họ đâu biết, bọn thợ khóa còn vui mừng hơn vì có thêm việc làm”.

Chia sẻ
Đọc thêm