Tôi cũng không hiểu lúc đó mình nghĩ gì, có lẽ là chút tự ái cũ...
Câu nói đó không lớn tiếng, không trách móc, nhưng khiến tôi đứng sững.
Tôi cố giữ khoảng cách, cố nói chuyện như người quen cũ tình cờ gặp lại.
Đúng là đời không dạy, chỉ khi mất rồi mới thấm.
Tôi không nói thêm, đặt tờ giấy xuống bàn...
Sau bữa tiệc, cô dâu chủ động chạy đến ôm tôi...
Anh ta nói những câu khiến tôi vừa thấy tức cười vừa bực bội.
Tôi vẫn không nói cho ai biết chuyện cũ vì chẳng cần, thời gian đã bóc trần anh ta rồi.
Đêm đó tôi lang thang ngoài đường, đầu óc rối bời.
"200 triệu với tôi không phải số tiền nhỏ. Tôi còn phải nuôi con".