Mùng 7, bà thông gia bất ngờ lên nhà tôi cùng con dâu.
Từ lúc ông bà ra về, lòng tôi cứ rối như tơ vò.
Nhưng làm mẹ, tôi hiểu con gái càng giấu thì mình càng nghĩ ngợi.
Tôi xác nhận rồi thì anh ta ấp úng bảo có khả năng giao nhầm hàng, nhờ tôi kiểm tra lại giúp.
Tôi nhìn đống đồ mà tự dưng thấy hụt hẫng.
Tôi tự nhiên thấy sống mũi cay cay. Một người phụ nữ ở quê, kinh tế chẳng dư dả nhưng vẫn nhớ đến thông gia, còn tôi trước đây chỉ chăm chăm nhìn vào vài chỉ vàng ngày cưới.
Tôi hoảng hốt, nghĩ hay mình làm phật ý điều gì. Cả nhà im bặt, không khí chùng xuống đến ngột ngạt.
Tôi cầm phong bì mà tay run lên.
Tôi nghe mà khựng lại một nhịp.
Tôi sợ bố mẹ chồng tương lai thất vọng, sợ họ thương hại, và sợ nhất là sợ làm Đức khó xử.