Một bữa cơm mùng 1 nhạt nhẽo và đầy tính toán.
Tôi không nói ra ngay, nhưng cảm giác hụt hẫng là có thật.
Tôi sợ nói sai, sợ làm phiền, nên dần dần giữ khoảng cách.
Tôi nói với con rằng hôn nhân cũng giống như chiếc bát đó.
Hóa ra không phải lúc nào giàu có cũng là người nắm quyền.
Mỗi lần chúng tôi hỏi thì cậu ta chỉ cười rồi nói rằng về xa tốn kém nên muốn ở lại làm thêm. Tôi thấy tội nghiệp nên đôi khi còn cho thêm tiền thưởng.
Trước sự ngỡ ngàng của tôi và mẹ, vị Tổng giám đốc thét ra lửa thường ngày bỗng hơi khom lưng...
Tôi ngỡ ngàng. Diễn cái gì?
Họ nói muốn… hoãn cưới. Tôi sững sờ.
Mùng 7, bà thông gia bất ngờ lên nhà tôi cùng con dâu.