Chụp xong ảnh cưới thì vợ tương lai bỗng ngất xỉu, tôi vội vàng đưa đi cấp cứu nhưng bác sĩ trách 1 câu đắng lòng

Nghe xong lời trách của bác sĩ, tôi hoang mang cực độ. Chẳng biết vợ sắp cưới đã giấu mình những gì nữa.

Vợ sắp cưới của tôi là người con gái xinh đẹp, dịu dàng nhất vùng. Thời cấp 3, Uyên còn được xem là hoa khôi của trường. Đương nhiên, khi đó em chẳng nhòm ngó gì tới tôi. Thế nhưng, sau nhiều năm ra trường, rồi đi làm, tôi tự gây dựng công ty riêng và cũng được thầy cô, bạn bè ngưỡng mộ. Lúc này, tôi tình cờ gặp Uyên đang làm lễ tân ở cùng tòa nhà văn phòng. Dù gì cũng từng chung 1 trường, gọi là quen biết, tôi bắt chuyện với Uyên. Và dần dần, 2 đứa thân thiết, yêu đương.

Yêu được đúng 11 tháng, chúng tôi quyết định cưới. Lý do là mẹ Uyên bảo cô ấy được tuổi. Chứ nếu chờ thì phải 2 năm nữa. Thấy kinh tế cũng vững, tôi gật đầu. Nói chung, tôi thấy vợ tương lai của mình đảm đang, khéo léo. Lấy em về chắc cuộc sống của chúng tôi cũng sẽ hạnh phúc. 

Dạo gần đây tôi hay phải đi công tác xa nhà để chuẩn bị nghỉ dài ngày cho đám cưới. Suốt thời gian ấy, Uyên vẫn chăm chỉ nhắn tin, gọi điện thoại mỗi ngày. Thậm chí, có những khi tôi chẳng có thời gian trả lời, vợ không giận dỗi. Cô ấy vẫn một mình độc thoại, cập nhật cho tôi về tình hình ở nhà. Càng ngẫm càng thấy thương, thế nên hôm về tôi đã mua tặng vợ chiếc nhẫn kim cương hơn 80 triệu đồng. 

Lúc nhận quà, cô ấy rưng rưng. Uyên còn hứa hẹn sau này sẽ thông cảm mỗi khi tôi bận rộn, rồi sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ đợi, chăm sóc tốt cho bố mẹ và quán xuyến mọi việc... Tôi lại càng ngập tràn hạnh phúc, thấy quyết định lấy vợ thật đúng đắn.

Tuy nhiên, vì bận rộn quá nên tận hôm vừa rồi 2 vợ chồng mới đi chụp ảnh. Uyên thích chụp ngoại cảnh, để còn có cái mà up Facebook khoe bạn bè. Cô ấy bảo: 

- Bạn em lấy chồng nghèo còn toàn chụp gói trên 10 triệu. Chúng nó chụp ngoại cảnh ảnh mới đẹp, mới tự nhiên. Mình có điều kiện mà chỉ chụp studio thì chán lắm.

Tôi thì lười, lại chẳng biết diễn gì, chứ không phải tiếc. Nhưng vợ cứ ỉ ôi, đành phải chiều lòng. Chúng tôi chụp ở tỉnh trong 2 ngày. Vợ bảo tiện thể đi chơi trước cưới luôn. 

Chụp xong ảnh cưới thì vợ tương lai bỗng ngất xỉu, tôi vội vàng đưa đi cấp cứu, nhưng bác sĩ lại trách 1 câu đắng lòng - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Sau 2 ngày dậy sớm make-up, chụp choẹt mệt rã rời, về tới Hà Nội tôi chỉ muốn nằm lăn ra. Nhưng Uyên đòi đi ăn. Lại 1 lần nữa, thay đồ trả cho studio xong tôi đưa vợ đi nơi cô ấy muốn.

Nhưng khi cô ấy vừa bước ra từ phòng thay đồ, mặt mũi cứ tái nhợt. Rồi Uyên bỗng lăn ra sàn, ngất xỉu. Tôi hốt hoảng, lập tức gọi chở vợ tới bệnh viện gần đó. Bệnh viện tư nên thủ tục cũng khá nhanh. Uyên được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức.

Sau 1 hồi, bác sĩ cũng trở lại. Thấy tôi đang đứng ngồi không yên, vị bác sĩ còn khá trẻ này bất ngờ mắng xơi xơi:

- Vợ thì bầu bí thế mà còn lôi nhau đi chụp ảnh cưới. Vì vài bức ảnh cho thiên hạ xem mà đánh đổi sức khỏe vợ, con, đáng không?

Tôi đần mặt ra. Mãi mới lắp bắp, hỏi lại bác sĩ:

- Dạ, vợ em có bầu ạ?

- Lại còn hỏi? Chơi cho chán rồi vợ bầu bí còn không biết. 3 tháng rồi chứ ít gì! Càng nói càng thấy anh quá vô tâm. Cô ấy đang khá yếu, 1 lát nữa thì vào. Mai đưa vợ vào sản nhi kiểm tra lại, có dấu hiệu dọa sảy đó. Giữ gìn cho cẩn thân.

Nói xong, chẳng để tôi hỏi thêm hay giải thích gì, ông bác sĩ nguây nguẩy quay đi. Tôi thật sự sốc. Hoang mang. Lo lắng...

3 tháng, nhưng suốt thời gian này tôi rất bận rộn mà? Mà nếu có gặp nhau, 2 chúng tôi cũng đều dùng biện pháp cả. Mà nghĩ đi nghĩ lại, 3-4 tháng trước vợ chồng tôi còn đứa Bắc đứa Nam nữa!

Tới lúc Uyên tỉnh lại, tôi không nói gì. Nhưng cô ấy lại có sự thay đổi lớn. Vợ sắp cưới nhìn tôi kiểu dò xét, rồi cô ấy luôn hỏi dò xem tôi có đang giận dỗi, nghi ngờ gì không. Tôi cảm giác vợ có làm điều gì đó khuất tất, nhưng cũng sợ mình nghĩ sai cho cô ấy. Hiện tại tôi chỉ muốn đi chọc ối, làm xét nghiệm ADN xem đúng là con mình không, nhưng sợ khiến vợ tổn thương... Nhưng nếu không hành động gì, tôi cứ thấp thỏm không yên, cũng chẳng muốn đám cưới diễn ra. Cảm giác bị phản bội cứ ám ảnh khiến tôi rất buồn chán, không tập trung vào làm gì.

Chia sẻ
Đọc thêm