Chồng nói "cô không có nhà để về đâu", 1 năm sau tôi đứng tên một mảnh đất
Tôi trả lời: "Để nếu có chuyện gì, em và con vẫn có nơi để về".
"Cô đừng quên, nhà này là tiền tôi mua. Nếu có chuyện gì, cô không có chỗ nào để về đâu", chồng tôi đã nói câu đó trong một lần chúng tôi cãi nhau về chuyện tiền bạc. Anh không quát. Anh chỉ nói rất bình thản, như thể đang nhắc tôi một sự thật.
Nhưng chính sự bình thản đó mới khiến tôi lạnh người.
Câu nói của chồng làm tôi tỉnh táo
Căn hộ chúng tôi đang ở được mua sau khi cưới hai năm. Phần lớn tiền trả trước là của anh. Tôi đóng góp một phần nhỏ từ tiền tiết kiệm trước hôn nhân. Vì tin tưởng, tôi không yêu cầu ghi tên mình vào sổ hồng.
Ảnh minh họa
Tôi nghĩ: "Vợ chồng với nhau, tính toán làm gì" cho đến khi tôi nghe câu nói ấy.
Tôi không phản ứng gay gắt. Tôi cũng không dọn đồ bỏ đi. Tôi chỉ mất ngủ suốt nhiều đêm.
Tôi tự hỏi mình một câu: "Nếu một ngày tôi buộc phải rời đi, tôi sẽ ở đâu?".
Tôi 33 tuổi, có một con trai 5 tuổi, thu nhập khoảng 25 triệu/tháng từ công việc marketing. Tôi không phải người không kiếm ra tiền. Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện phải chuẩn bị một nơi chốn cho riêng mình.
Câu nói đó không làm tôi hết yêu nhưng nó làm tôi tỉnh táo.
Tôi không cãi, tôi lập kế hoạch
Tôi bắt đầu bằng việc kiểm tra lại toàn bộ tài chính cá nhân.
Tôi có khoảng 120 triệu tiền tiết kiệm. Tôi quyết định đặt mục tiêu trong 1 năm phải nâng con số đó lên ít nhất 350 triệu để có thể mua một mảnh đất nhỏ vùng ven.
Tôi cắt giảm những khoản chi không cần thiết. Tôi nhận thêm dự án freelance vào buổi tối. Tôi gửi toàn bộ tiền thưởng và tiền làm thêm vào tài khoản riêng.
Tôi không giấu giếm thu nhập của mình. Nhưng tôi cũng không còn chia sẻ toàn bộ kế hoạch như trước.
"Tôi không chuẩn bị để rời đi. Tôi chuẩn bị để không phải sợ".
Sau 6 tháng, tôi có gần 250 triệu. Tôi bắt đầu tìm hiểu đất ở một huyện cách trung tâm thành phố khoảng 40 phút lái xe. Giá đất ở đó dao động từ 700–900 triệu cho một lô nhỏ 50–60m².
Tôi không mơ đất đẹp, mặt tiền lớn. Tôi chỉ cần một mảnh đất có sổ riêng, pháp lý rõ ràng, đủ để dựng một căn nhà nhỏ nếu cần.
Tôi làm việc với môi giới, kiểm tra quy hoạch, hỏi luật sư về thủ tục sang tên. Tôi không muốn vì thiếu hiểu biết mà trả giá đắt.
Khi tôi đủ 400 triệu trong tay, tôi quyết định đặt cọc một lô đất 820 triệu. Tôi vay ngân hàng phần còn lại, số tiền trả góp mỗi tháng khoảng 7 triệu nằm trong khả năng của tôi.
Tôi ký hợp đồng sau đúng 1 năm kể từ ngày nghe câu nói ấy.
Khi tôi có nơi để về
Ngày tôi cầm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên mình, tôi không thấy hả hê.
Tôi thấy nhẹ lòng.
Tối hôm đó, tôi nói với chồng: "Em đã mua một mảnh đất đứng tên em".
Anh nhìn tôi rất lâu. Anh hỏi: "Em mua để làm gì?".
Tôi trả lời: "Để nếu có chuyện gì, em và con vẫn có nơi để về".
Ảnh minh họa
Anh im lặng. Từ hôm đó, anh không bao giờ nhắc lại câu nói năm xưa nữa. Anh cũng chủ động đề nghị bổ sung tên tôi vào tài sản chung trong tương lai.
Tôi không mua đất để ly hôn. Tôi mua đất để cân bằng lại thế đứng của mình trong hôn nhân.
Tình yêu khiến người ta muốn ở lại. Sự an toàn khiến người ta có thể ở lại mà không sợ hãi.
Một người phụ nữ không cần đe dọa rời đi để được tôn trọng. Cô ấy chỉ cần có khả năng rời đi.
Giờ đây, mảnh đất đó vẫn để trống. Tôi chưa xây nhà, nó đang lên giá. Có thể tôi sẽ cho thuê. Có thể tôi sẽ để dành cho con. Nhưng mỗi lần nghĩ đến nó, tôi biết mình không còn bị mắc kẹt.
Tôi vẫn ở trong cuộc hôn nhân này. Nhưng tôi ở lại vì tôi muốn, không phải vì tôi không còn nơi nào khác để về.