Chồng chỉ biết đưa tiền về, vợ vừa sinh con 4 tháng nghẹn lòng: "Em chỉ xin anh 15 phút mà khó quá!"
"Em không cần anh làm hết, chỉ cần phụ 15 phút", cô vợ trải lòng.
Mới cưới, con nhỏ, áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng – câu chuyện của một bà mẹ trẻ 4 tháng tuổi đang thu hút sự đồng cảm lớn trên các diễn đàn. Đằng sau tấm áp phích "chồng chăm chỉ kiếm tiền, vợ ở nhà chăm con" tưởng chừng viên mãn ấy lại là tiếng thở dài bất tận của người phụ nữ kiệt sức trong chính tổ ấm của mình.
Nỗi niềm người vợ trẻ: "Em không cần anh làm hết, chỉ cần phụ 15 phút"
Chia sẻ câu chuyện của mình, người vợ trẻ bày tỏ sự bất lực trước guồng quay mệt mỏi của cuộc sống bỉm sữa:
"Vợ chồng em mới cưới, con được hơn 4 tháng. Do kinh tế chưa ổn nên chồng em nhận làm thêm, hầu như ngày nào cũng hơn 9 giờ tối mới về. Em thì ở nhà chăm con nhưng cũng nhận thêm việc online để có đồng ra đồng vào. Em không phủ nhận chồng đi làm rất vất vả. Nhưng điều em lăn tăn là từ lúc con sinh đến giờ, gần như mọi việc liên quan đến con đều một tay em làm. Từ cho ăn, thay bỉm, tắm, ru ngủ... đến việc nhà cũng vậy".
Ảnh minh họa
Sự tủi thân dâng trào khi đêm xuống, thời điểm đáng lẽ cả hai cùng chia sẻ gánh nặng thì người chồng lại có một kịch bản lặp lại nhàm chán: Ăn tối xong là xem tivi, lướt điện thoại chơi game, mặc cho vợ loay hoay rửa bát, dọn nhà, ru con đến tận 12 giờ đêm rồi lăn ra ngủ. Khi đem chuyện này ra tâm sự, câu trả lời nhận lại chỉ là: "Anh cố làm cũng vì hai mẹ con thôi, chứ ai muốn suốt ngày ở ngoài".
Người vợ không phủ nhận sự vất vả của chồng, cô chỉ mong mỏi một sự chia sẻ rất nhỏ: "Em không cần anh làm hết, chỉ cần phụ em 15-20 phút bế con hoặc dọn giúp vài việc là em thấy nhẹ đi rất nhiều". Cô đặt câu hỏi trăn trở cho cộng đồng mạng: Bản thân đang suy nghĩ quá nhiều hay đây là điều bình thường trong hôn nhân?
Đâu là rễ cây của sự bất mãn?
Dưới góc độ tâm lý hôn nhân, tình cảnh này là "bệnh lý chung" của rất nhiều cặp vợ chồng trẻ giai đoạn đầu có con.
Sự lệch pha về định nghĩa "trách nhiệm" : Người chồng mặc định nhiệm vụ của mình là "kiếm tiền mang về", và việc đã đổ mồ hôi ngoài xã hội đến 9h tối là đủ để đổi lấy đặc quyền nghỉ ngơi ở nhà. Trong khi đó, người vợ coi việc chăm con 24/7 cũng là một công việc nặng nhọc không có giờ nghỉ, và cô cần sự đồng hành về mặt thể xác lẫn tinh thần, chứ không chỉ là con số tài chính.
Cái bẫy "bù đắp bằng tiền" : Khi người chồng dùng lý do "vì hai mẹ con", anh vô tình phủ nhận những vất vả không tên của vợ. Tiền bạc mua được bỉm sữa, nhưng không mua được sức khỏe và sự kiên nhẫn của một người mẹ đang thiếu ngủ trầm trọng.
Ảnh minh họa
Làm sao để "cả hai cùng thắng"?
Để thoát khỏi vòng xoáy ấm ức và nguy cơ rạn nứt tình cảm, cặp đôi cần những thay đổi mang tính chiến thuật thay vì tiếp tục trách móc nhau:
Chuyển từ "kể khổ" sang "phân chia đầu việc" cụ thể : Đàn ông thường kém trong việc tự nhận thức việc nhà nếu không được chỉ dẫn rõ ràng. Thay vì nói chung chung "Anh chẳng giúp gì em", hãy quy định rõ ràng những khoảng thời gian "chết". Ví dụ: "Từ 9h15 đến 9h30 tối, anh chịu trách nhiệm tráng bát và chơi với con để em đi tắm". Những con số thời gian cụ thể (15-20 phút như vợ mong muốn) cần được giao kèo rõ ràng.
Tạo không gian để chồng "chạm" vào trách nhiệm làm cha: Đôi khi, những ông bố trẻ cảm thấy lạc lõng trước đứa con 4 tháng vì chưa biết cách bế hay sợ con quấy khóc. Hãy hướng dẫn chồng từ những việc nhỏ nhất. Khi người bố trực tiếp dỗ được con ngủ một lần, họ sẽ hiểu được giá trị của sự mệt nhọc và tự khắc có trách nhiệm hơn.
Thừa nhận công trạng của nhau đúng lúc: Khi chồng đã có ý thức đi làm kiếm thêm đến tối muộn, hãy ghi nhận sự nỗ lực đó. Một lời khen đúng lúc "Cảm ơn anh vì đã gánh vác kinh tế, nếu anh phụ em thêm đoạn này nữa thì em sẽ đỡ kiệt sức hơn rất nhiều" sẽ có sức nặng gấp trăm lần những lời trách mắng.
Hôn nhân không phải là cuộc thi xem ai vất vả hơn, mà là hành trình hai người cùng gánh vác một chiếc đòn gánh. Người chồng kiếm tiền giỏi là một điểm tựa vững chắc, nhưng người chồng biết xắn tay áo cùng vợ giặt một cái áo, ru con một giấc ngủ mới thực sự là bến đỗ bình yên. Sự thấu cảm và chia sẻ thực tế lúc nửa đêm mới chính là thứ keo dán bền chặt nhất giữ cho gia đình không bị đổ vỡ bởi áp lực cơm áo gạo tiền.