Bán căn hộ ở thành phố để về quê cải tạo nhà tổ rộng gần 1.000m²: Gia đình 3 thế hệ tìm thấy cuộc sống bình yên sau cánh cổng cũ

Phương Trần,

Không ít người mơ về một ngày rời phố thị để trở về vùng quê, nhưng rất ít người thực sự dám biến điều đó thành hiện thực.

Gia đình bà Trương Vân Phương ở Tô Châu (Trung Quốc) là một trong số đó. Sau nhiều năm sinh sống tại thành phố, vợ chồng bà quyết định bán căn hộ, trở về quê cải tạo ngôi nhà tổ rộng gần 1.000m² đã tồn tại qua nhiều thế hệ để cả gia đình cùng chung sống.

Điều họ nhận được không chỉ là một ngôi nhà đẹp hơn, mà còn là sự gắn kết giữa các thế hệ và một nhịp sống chậm rãi, bình yên.

Từ căn nhà cũ lạnh lẽo thành tổ ấm của ba thế hệ

Ngôi nhà tổ nằm dưới chân núi Đông Sơn, thuộc Tô Châu, vốn chỉ còn mẹ chồng 85 tuổi của bà Trương sinh sống một mình.

Sau khi cha chồng qua đời, bà cụ lặng lẽ ở lại trong căn nhà rộng lớn suốt nhiều năm. Mỗi lần các con về thăm chỉ là những chuyến ghé ngắn ngủi rồi lại vội vàng quay về thành phố.

Chứng kiến mẹ ngày càng lớn tuổi, vợ chồng bà Trương dần nhận ra điều khiến họ day dứt nhất không phải khoảng cách địa lý, mà là nỗi sợ "muốn chăm sóc cha mẹ thì đã quá muộn".

Sau nhiều lần cân nhắc, cả gia đình quyết định bán căn hộ ở thành phố, trở về quê và bắt đầu hành trình cải tạo lại ngôi nhà tổ.

Công trình có khoảng 500m² diện tích xây dựng cùng khu vườn rộng gần 500m². Quá trình cải tạo kéo dài hơn một năm.

Giữ nguyên linh hồn của ngôi nhà cũ

Thay vì phá bỏ toàn bộ để xây mới, gia đình thống nhất giữ lại gần như toàn bộ kết cấu truyền thống.

Những bức tường trắng, mái ngói đen, hệ khung gỗ, mái dốc đặc trưng của vùng Giang Nam vẫn được bảo tồn.

Kiến trúc sư chỉ thay đổi cách lấy sáng, mở thêm các ô cửa sổ và tạo nhiều khoảng chuyển tiếp giữa không gian trong nhà với sân vườn nhằm đưa thiên nhiên vào từng góc sống.

Điểm đặc biệt của công trình là hệ thống tám lối di chuyển khác nhau, kết nối liên tục giữa sân, ao nước, hiên nhà, phòng khách và khu sinh hoạt.

Nhờ đó, mỗi bước chân đều mang đến một góc nhìn mới về khu vườn.

Những món đồ cũ vẫn tiếp tục kể chuyện

Một trong những điều gia đình trân trọng nhất là giữ lại những món đồ đã gắn bó với nhiều thế hệ.

Chiếc giường cưới của mẹ chồng, tủ gỗ cũ, bàn Bát Tiên, ghế Song Hỷ hay chiếc bàn gỗ đã cong vênh theo thời gian đều được phục chế và đưa trở lại không gian sống.

Ngay cả các họa tiết chạm khắc trên chiếc giường cưới cũ cũng được tháo ra, treo lên tường như một tác phẩm nghệ thuật.

Theo bà Trương, những món đồ ấy không đơn thuần là nội thất mà còn là ký ức của cả gia đình.

Khoảng sân trở thành trái tim của ngôi nhà

Nếu trong những căn hộ thành phố, phòng khách thường là nơi mọi người quây quần thì tại ngôi nhà này, khoảng sân mới chính là trung tâm của mọi hoạt động.

Trong sân vẫn còn giếng nước cổ, cây long não do cha mẹ chồng trồng từ hàng chục năm trước, cây hồng sai trĩu quả và cây mộc tê tỏa hương mỗi độ thu về.

Gia đình còn đưa một cây sồi lớn từ ngoài sân vào giữa không gian sinh hoạt như biểu tượng của sự che chở.

Từ phòng làm việc, phòng khách hay ban công tầng hai, mọi thành viên đều có thể nhìn thấy khu vườn xanh mát.

Con trai và con dâu chỉ cần bước ra ban công là có thể trò chuyện với bố mẹ đang uống trà dưới sân.

"Căn cứ bí mật" dành cho con dâu và các cháu

Một trong những góc được yêu thích nhất là tầng áp mái.

Kiến trúc sư tháo một phần sàn cũ để tạo nên gác xép kiểu tatami với cửa sổ nhìn ra núi và tán cây.

Không gian nhỏ này nhanh chóng trở thành nơi nghỉ ngơi yêu thích của con dâu sau mỗi ngày làm việc, đồng thời cũng là "căn cứ bí mật" của các cháu trong nhà.

Ở đây, mọi người có thể đọc sách, ngắm mưa, uống trà hoặc đơn giản là ngồi yên để tận hưởng sự tĩnh lặng.

Điều khó nhất không phải xây nhà mà là thuyết phục mẹ

Trong suốt quá trình cải tạo, người phản đối nhiều nhất lại chính là mẹ chồng 85 tuổi.

Bà lo lắng mọi ký ức sẽ biến mất cùng căn nhà cũ. Đặc biệt, bà kiên quyết yêu cầu giữ lại gian chính giữa – nơi từ bao đời được xem là trung tâm của ngôi nhà.

Gia đình cuối cùng quyết định giữ nguyên không gian này, chỉ thay đổi cách bài trí để phù hợp hơn với cuộc sống hiện đại.

Khi công trình hoàn thành, chính bà lại là người hài lòng nhất.

Bà thường tự hào giới thiệu ngôi nhà với khách đến chơi và kể về từng món đồ cũ được giữ lại.

Một cuộc sống chậm mà cả gia đình đều mong muốn

Khác với nhịp sống nơi thành phố, cuộc sống hiện tại của gia đình gắn liền với thiên nhiên.

Buổi sáng thức dậy cùng tiếng chim hót.

Buổi tối nghe tiếng côn trùng và ếch nhái ngoài vườn.

Rau được hái ngay trong sân, trái cây ăn đúng mùa, những bữa cơm đều sử dụng nguyên liệu tự trồng.

Theo bà Trương, trước đây mở cửa sổ chỉ thấy những tòa nhà cao tầng và tiếng xe cộ kéo dài đến nửa đêm.

Còn bây giờ, mỗi ô cửa đều mở ra cây xanh, mặt nước và bầu không khí trong lành.

Đó là điều mà tiền bạc khó có thể mua được.

Ngôi nhà không chỉ để ở, mà còn là nơi giữ cội nguồn

Sau khi trở về quê, gia đình nhận ra việc cải tạo ngôi nhà không đơn thuần là sửa sang một công trình cũ.

Đó còn là cách gìn giữ ký ức, kết nối các thế hệ và trao cho con cháu một nơi để luôn muốn trở về.

"Ngôi nhà tốt không chỉ che mưa nắng mà còn nuôi dưỡng con người", bà Trương chia sẻ.

Có lẽ vì vậy mà sau tất cả, điều đáng giá nhất họ nhận được không phải một căn nhà đẹp hơn, mà là cảm giác bình yên khi cả ba thế hệ có thể cùng ăn một bữa cơm, cùng ngồi dưới bóng cây cũ và biết rằng mình vẫn luôn có một nơi để trở về.

Chia sẻ