Ăn vụng miếng thịt kho của mẹ chồng, tôi bị mắng như tát nước vào mặt rồi bị đuổi về "nơi sản xuất"

Có một miếng thịt thôi mà mẹ chồng tôi làm quá lên. Bà mắng như hất nước vào mặt tôi.

Mẹ chồng tôi thuộc tuýp người cổ hủ. Bà hay áp dụng cách của các cụ ngày xưa vào thời hiện đại.

Tôi mới sinh con được 1 tháng, đang trong thời gian ở cữ, cần ăn nhiều đồ bổ để có sữa nuôi con. Nhưng không, mẹ chồng bắt tôi kiêng khem đủ thứ. Ngày nào, 2 bữa cơm cữ của tôi cũng chỉ có 1 quả trứng luộc và 1 bát canh rau ngót nấu thịt bằm. Tôi ăn chán ngấy cả lên. Nhưng khi bảo mẹ chồng đổi món, bà nhất định không chịu.

Tháng nào cũng phải nộp cho mẹ chồng 7 triệu tiền mua thức ăn mà chẳng bữa nào nên hồn. Có hôm thèm gà tần quá, tôi mới nhờ chồng mua cho. Nhưng vừa bưng bát lên ăn thì mẹ chồng biết. Bà sồn sồn lao vào phòng, giật phăng bát gà tần và nhất định không cho tôi đụng đũa nữa.

Vì ăn uống chán và kham khổ như vậy nên tôi không có sữa. Cả con và mẹ đều gầy rộc. Thế là mẹ chồng lại chỉ trích tôi không biết nuôi con, cho ăn bao nhiêu cũng chỉ là ăn hại. Ai đến thăm cháu bà cũng kể công, rồi nói xấu tôi đủ điều.

Sáng qua, lúc tôi đang cho con ngủ thì bị đánh thức bởi hương thơm của món thịt kho tàu. Lâu lắm rồi tôi không được ăn nên vừa ngửi hương thôi tôi đã thèm, bụng đói cồn cào, nuốt nước bọt ừng ực. Vì chưa đến giờ ăn trưa, nên tôi cố nhịn. Nhưng càng lúc hương thơm của món này càng có sức cám dỗ. Nghĩ bụng kiểu gì tý nữa mẹ chồng cũng không cho ăn, nên tôi lừa con ngủ rồi vùng dậy đi xuống dưới nhà bếp.

Xuống đến nơi, tôi thấy mỗi nồi thịt đang sôi sục trên bếp, còn mẹ chồng không biết đã đi đâu. Nhìn ngang dọc một hồi, tôi quyết định tiến đến nồi thịt, cầm đũa lên mà gắp một miếng to cho vào miệng. Vì ăn vụng mải mốt nên tôi chẳng kịp thổi hơi cho nguội, suýt nữa thì bị bỏng trút lưỡi. Nhưng quả thật, lâu lắm không được ăn món này, tôi thấy sao mà ngon quá, cứ như mình đang thưởng thức cao lương mỹ vị. Và thế là tôi gắp miếng thứ 2 cho vào miệng.

Nhưng vừa xong thì mẹ chồng tôi ở ngoài nhà đi vào. Thấy hành động của tôi, bà quát lớn: "Chị làm cái gì đấy. Ăn vụng à? Ai cho chị ăn mà dám ăn". Tôi giật thót mình, vội nhai ngấu nghiến miếng thịt để không bị phát hiện. Lần này thì tôi bị bỏng lưỡi thật...

mẹ chồng ghê gớm

(Ảnh minh họa)

Mẹ chồng từ lúc đó mắng tôi xơi xơi không ngớt lời. Bà tuôn ra 1 tràng: "Ối dồi ôi, làng nước ra đây mà xem con dâu tôi. Ai để cho đói cho khát mà phải ăn vụng? Đẹp mặt nhỉ? Con gái con lứa, giờ là mẹ rồi mà vẫn không bỏ được cái thói hư tật xấu. Ăn uống thì ăn đàng hoàng chứ lại lựa lúc mẹ chồng ra ngoài rồi lẻn xuống ăn vụng. Sau này cháu tôi môi trề thì là tại chị hết nhé. Ối dồi ôi, cả làng cả nước ra đây mà xem...". Mẹ chồng cố tình chửi thật to để hàng xóm và mọi người đi đường nghe thấy. Bởi nhà tôi gần mặt đường.

Ức quá, có miếng thịt thôi mà mẹ chồng làm quá lên, tôi có cãi lại đôi ba lời. Tôi nói thẳng với bà rằng, ăn cơm trứng luộc, canh rau ngót làm tôi chán ngấy không nuốt nổi cơm nữa. Tôi không có sữa nuôi con. Thế là mẹ chồng xắn quần lên đến đầu gối, mắt trợn ngược và sấn sổ lao vào tôi: "À chị được lắm. Tôi chăm bẵm chị như thế, ở cữ không phải động tay động chân vào việc gì. Thế mà giờ chị ăn cháo đá bát, bảo tôi không biết làm mẹ chồng, cho con dâu ăn không ra gì... Gớm gớm, chị tưởng 7 triệu chị đưa cho tôi mỗi tháng mà to à. Ối dồi ôi, cái loại con dâu này thì tôi không cần. Chị cút về mẹ đẻ để bố mẹ dạy lại...".

Đấy, mẹ chồng chuyện bé xé ra to, cứ sồn sồn mắng tôi cả tiếng đồng hồ như thế. Bà còn gọi cho con trai đang đi công tác để kể lể mọi sự. Tức mình tôi lên thẳng phòng thu dọn hành lý rồi gọi xe về nhà ngoại. Mẹ chồng cũng không vừa. Bà gọi cho bố mẹ tôi và chỉ trích họ không biết dạy con. Tôi đưa cháu về đến nhà thì bố mẹ tôi không nhận, bắt tôi quay lại xin lỗi mẹ chồng.

Mọi người thấy trong chuyện này tôi là người sai hay mẹ chồng?

Chia sẻ
Đọc thêm