Xem phim Sex Education, tôi lại càng biết ơn bố mẹ mình: Chỉ cần chúng ta làm được điều này thì dù nghèo cuộc đời vẫn tươi sáng!

Minh Châu,

Bố mẹ tôi đã để lại một bài học tuyệt vời để tôi áp dụng nuôi dạy con cái mình.

Xem phim Sex Education, giữa vô vàn những lát cắt nổi loạn và chân thực của tuổi trẻ, điều khiến tôi chạm lòng và xúc động mạnh mẽ nhất lại là sự đối lập sâu sắc giữa các mái ấm gia đình. Bộ phim đã mang đến một bài học thấm thía về sự tự tôn: Một mái ấm nghèo tiền bạc nhưng giàu sự công nhận có sức mạnh lớn hơn vạn lần một gia đình giàu có nhưng lạnh lùng, áp đặt.

Hãy nhìn vào sự tương phản giữa gia đình của Ruby Matthews với gia đình của Jackson hay Adam. Bố của Ruby, ông Jeffrey, bị bạo bệnh dày vò, kinh tế gia đình vô cùng chật vật, nhưng ông luôn nhìn con gái bằng ánh mắt ngập tràn sự tự hào, không tiếc lời khen ngợi sự tử tế của cô. Chính sự công nhận ấy đã biến ngôi nhà nhỏ của họ thành nơi an toàn nhất để Ruby sẵn sàng tháo bỏ chiếc mặt nạ kiêu kỳ, sang chảnh của mình ra để thở phào nhẹ nhõm. Ngược lại, Jackson hay Adam dù sống trong nhung lụa, tiền bạc đề huề nhưng luôn phải mang một chiếc mặt nạ hoàn hảo đến nghẹt thở vì sự kỳ vọng và phán xét lạnh lùng từ cha mẹ.

Bộ phim đã đúc kết một triết lý sống vô cùng sâu sắc: Sức mạnh nội tại của một con người khi bước ra ngoài xã hội được quyết định bởi việc họ có cảm thấy mình được yêu thương vô điều kiện ở nhà hay không. Tiền bạc, danh vọng có thể mua được sự tiện nghi, nhưng vĩnh viễn không mua được cảm giác an toàn trong tâm hồn. Những thước phim ấy khiến nước mắt tôi rơi vì tôi nhìn thấy chính cuộc đời mình trong đó, một đứa trẻ được cứu rỗi và nuôi dưỡng trưởng thành từ lòng bao dung vô điều kiện của cha mẹ.

Bộ phim Sex Education khiến tôi thấy tâm đắc

Tuổi thơ vương giả tình thương bên những đồng lương ba cọc ba đồng

Tôi cũng sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo. Bố mẹ tôi chỉ là những người công nhân bình thường, quanh năm bán sức lao động để đổi lấy những đồng lương ba cọc ba đồng, chật vật lo toan từng bữa ăn, manh áo. Thế nhưng, một điều kỳ diệu là suốt những năm tháng tuổi thơ cho đến tận lúc trưởng thành, tôi chưa bao giờ biết đến cảm giác tự ti hay mặc cảm về hoàn cảnh của mình. Sự nghèo khó về vật chất hoàn toàn bị khỏa lấp bởi một mái ấm ngập tràn hạnh phúc và sự tôn trọng.

Bố mẹ tôi chưa một lần than vãn, oán trách số phận hay trút những bực dọc của áp lực cơm áo gạo tiền lên đầu con cái. Ngược lại, họ luôn biến ngôi nhà thành một thiên đường đầy ắp tiếng cười. Bố mẹ luôn là những người đầu tiên cổ vũ tôi học hành, dành cho tôi niềm tin tưởng tuyệt đối và liên tục nhắc nhở tôi về giá trị của bản thân. Chính vì được tắm mát trong sự công nhận và yêu thương vô điều kiện ấy, tôi đã lớn lên một cách rạng rỡ, tự tin và kiên định bước đi bằng chính đôi chân của mình mà không sợ hãi bất kỳ sự phán xét nào từ thế giới ngoài kia.

Sự tiếp nối di sản của cái ôm không điều kiện

Món quà vô giá mà bố mẹ tặng cho tôi ngày ấy đã trở thành chiếc mỏ neo định hình nên toàn bộ cuộc đời tôi sau này. Nhờ có một nội tại vững vàng, tôi đã nỗ lực học tập, làm việc và xây dựng được một cuộc sống ổn định với một công việc tốt. Tôi may mắn gặp và kết hôn với một người chồng tử tế, yêu thương vợ con, và giờ đây đã có một tổ ấm nhỏ của riêng mình với hai thiên thần nhỏ đủ nếp đủ tẻ.

Mỗi ngày, khi nhìn các con vui đùa, tôi lại tự nhủ với lòng mình sẽ tiếp nối chiếc mỏ neo bình yên mà bố mẹ đã trao cho tôi ngày xưa. Tôi hiểu rằng, điều tuyệt vời nhất tôi có thể làm cho các con không phải là để lại cho chúng một khối tài sản khổng lồ, mà là tặng cho con sự công nhận, niềm tin và những cái ôm không kèm theo bất kỳ điều kiện nào. Khi các con biết rằng, dù ngoài kia xã hội có khắc nghiệt, dù con có vấp ngã hay thất bại, thì phía sau cánh cửa nhà vẫn luôn có một bến đỗ an toàn, dang rộng vòng tay đón con trở về, các con sẽ tự khắc có đủ dũng khí để đối mặt và vượt qua mọi giông bão của cuộc đời.

Minh Châu

Chia sẻ