Tôi đã nghĩ, có lẽ năm nay sẽ viện cớ bận việc, ở lại thành phố cho qua Tết.
Khi mọi thứ sụp xuống, tôi là người duy nhất không bị kéo theo.
Gia đình đang cần tiền, cuối năm đủ thứ phải lo. Nhưng cái tôi lăn tăn là “việc” mà sếp nói đến.
Có lúc tôi tự hỏi phải chăng mình quá bốc đồng?
Nhưng biết sao được. Tôi là mẹ ba con. Tôi không có cái quyền "làm vì đam mê" nữa.
Tôi bối rối không dám nhận công lao.
Tôi mở ra. File hoàn toàn trống, không tiêu đề, không gợi ý, không chữ nào.
Nhưng khi nhìn vào con số, tôi… đứng hình.
Sau khi được thăng chức, người đàn ông Trung Quốc nhận ra rằng trong công việc, điều khiến người khác tôn trọng không phải là những bữa ăn xã giao hay lời nịnh khéo, mà là sự trung thực, nguyên tắc và bản lĩnh dám sống đúng với giá trị của mình.
Sáng hôm sau, tôi xin chuyển về phòng của nhóm nhân sự. Không ai nói gì, nhưng tôi biết họ để ý.