Tôi bối rối không dám nhận công lao.
Tôi mở ra. File hoàn toàn trống, không tiêu đề, không gợi ý, không chữ nào.
Nhưng khi nhìn vào con số, tôi… đứng hình.
Sau khi được thăng chức, người đàn ông Trung Quốc nhận ra rằng trong công việc, điều khiến người khác tôn trọng không phải là những bữa ăn xã giao hay lời nịnh khéo, mà là sự trung thực, nguyên tắc và bản lĩnh dám sống đúng với giá trị của mình.
Sáng hôm sau, tôi xin chuyển về phòng của nhóm nhân sự. Không ai nói gì, nhưng tôi biết họ để ý.
Tôi ngồi nhìn lại tin nhắn một lần nữa và bỗng nhiên nhận ra...
Nếu tôi làm ầm lên thì người mất mặt là tôi.
Ai cũng tưởng Quyên sẽ cưới một anh đại gia nào đó rồi sống cuộc đời nhàn tản. Nhưng kết quả thì ai cũng sốc.
Tôi đi lên bằng thực lực nên mỗi lần nghe giọng điệu nịnh bợ thớ lợ của cô đồng nghiệp bàn bên đều cảm thấy sởn da gà.
Tôi cúi mặt, nước mắt thi nhau rơi.