Đêm tân hôn của tôi không có nến, không có hoa, chỉ có sự bàng hoàng và tiếng vỡ vụn của một niềm tin đặt nhầm chỗ.
Một buổi tụ họp tưởng chừng bình thường đã dẫn đến thay đổi quan trọng trong sự nghiệp của người đàn ông Trung Quốc.
Những lần sau, tôi hạn chế uống, tìm cách ngồi xa hoặc viện cớ về sớm.
Hôm sau đến công ty, tôi chưng hửng khi thấy hộp quà tặng chị Dung đang ở trên mặt bàn làm việc của mình.
Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Tôi biết nếu hôm nay tôi ra về là tôi thua hoàn toàn...
Tôi không giận chị đồng nghiệp kia nhưng tôi thấy mình lạc lõng.
Tôi đã nghĩ, có lẽ năm nay sẽ viện cớ bận việc, ở lại thành phố cho qua Tết.
Khi mọi thứ sụp xuống, tôi là người duy nhất không bị kéo theo.
Gia đình đang cần tiền, cuối năm đủ thứ phải lo. Nhưng cái tôi lăn tăn là “việc” mà sếp nói đến.