Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Tôi biết nếu hôm nay tôi ra về là tôi thua hoàn toàn...
Tôi không giận chị đồng nghiệp kia nhưng tôi thấy mình lạc lõng.
Tôi đã nghĩ, có lẽ năm nay sẽ viện cớ bận việc, ở lại thành phố cho qua Tết.
Khi mọi thứ sụp xuống, tôi là người duy nhất không bị kéo theo.
Gia đình đang cần tiền, cuối năm đủ thứ phải lo. Nhưng cái tôi lăn tăn là “việc” mà sếp nói đến.
Có lúc tôi tự hỏi phải chăng mình quá bốc đồng?
Nhưng biết sao được. Tôi là mẹ ba con. Tôi không có cái quyền "làm vì đam mê" nữa.
Tôi bối rối không dám nhận công lao.
Tôi mở ra. File hoàn toàn trống, không tiêu đề, không gợi ý, không chữ nào.