"Ngàn năm nữa mới có bình đẳng!"

Theo PNO,

Sáng nay khi đọc xong một tờ báo, anh quay qua chị: Bình đẳng vợ chồng hả? Một ngàn năm đã qua và còn… phải một ngàn năm nữa!

Anh nói chắc như đinh đóng cột. Chị không cãi. Kinh nghiệm cho chị biết, cãi nhau với anh chỉ khiến anh hung hăng hơn, càng làm theo ý anh hơn. Chị cười bỏ qua, nói chuyện khác.
 
Còn hai tuần nữa anh chị kỷ niệm 26 năm ngày cưới, bấy nhiêu thời gian đã đủ hiểu nhau thật nhiều, đủ cho người vợ biết né những gì bất lợi cho mình. Chị đang gắng từng bước để đạt đúng nghĩa hai chữ hạnh phúc.
 
"Tại sao nam nữ bình đẳng mà cứ phải đàn ông làm chủ hộ?" khảo sát ba chục quyển sổ hộ khẩu mà kết luận: "...trong thực tế người đứng đầu một gia đình theo truyền thống của người Việt đến nay vẫn là đàn ông"! Chị không hiểu sao có người lại lấy chuyện ai làm chủ hộ để nói chuyện bình đẳng? Chồng chị là thiếu tá, anh nói: "Em làm chủ hộ đi, ở nhà đi họp tổ dân phố!".
 
Thời kỳ vàng son bất động sản 1993, chị có tí tiền, chọn đất, tối về báo cáo anh "em tính mua miếng đó", anh nói "em thấy được cứ mua" và thường anh cũng không đi coi đất. Sau đó, chị tự lo tiền, tự đi mua. Nhưng, việc gì dù to hay nhỏ chị cũng báo cáo anh rõ ràng, việc nào anh lắc đầu thì chị thuyết phục… nếu không được thì đành theo ý anh! Anh cứ đi làm, lo tròn nhiệm vụ nhà nước giao, chị làm hậu phương lo nội trợ, thỉnh thoảng buôn bán vài lô đất kiếm lời, đồng thời chăm chồng đúng như "chồng chúa vợ tôi": Đang ăn vẫn phải đứng lên lấy tăm, lấy nước cho anh uống, bỏ đũa gọt trái cây, đang rửa chén sau khi ăn tối, anh lên giường phải rửa tay chạy đi giăng mùng xong quay lại rửa tiếp, anh đi làm mà áo chưa ủi là xem như có tội!
 
"Ngàn năm nữa mới có bình đẳng!" 1

Khi chị thêm được vài căn nhà. Sau này tổng kết lại, những món nào anh không nghe theo chị thì đều thua! Từ đó, anh rút kinh nghiệm "chuyện gì em biết rõ hơn thì em quyết luôn".

Anh thành công trong công việc, chị mỹ mãn trong kinh doanh khi có trong tay một số mặt bằng cho thuê.

Chị đã chọn khu đất đẹp dành cho tuổi an nhàn. Giờ anh về hưu, anh chị sống trong ngôi nhà có vườn. Quyền bính nằm trọn trong tay anh: trồng cây gì, ở đâu? Đặt chuồng bồ câu góc nào, chuồng gà ra sao… chị không được có ý kiến!

- Ước gì góc này có mấy khóm hoa sao nhái lơ thơ trong gió sớm.

Anh quay lại - thích không? Vậy là chị biết mình sẽ có khóm hoa vàng ở đó. Nhưng, nếu chị nói trồng cây đó ở đây mới đẹp, lập tức chị sẽ lãnh một cái quắc mắt. Thỉnh thoảng anh giành quyền cả trong bếp, anh đảo lộn thực đơn chị sắp sẵn, chị ngoan ngoãn nhường, khi dọn lên anh khen món anh nấu ngon nhất, chị: "Dạ, ngon quá!". Từ ấy chị được bình đẳng trong bếp!

Chị thích ngồi máy vi tính sáng tác thơ văn, email bạn bè… anh khó chịu ra mặt, chị liền cộng tác với báo, tuy nhuận bút không bao nhiêu nhưng chị có bút danh, không còn chuyên nội trợ. Từ đó chị thoải mái tinh thần hơn.

Tuy thu nhập của chị khá lớn, nhưng chị chưa bao giờ có trong đầu ý nghĩ "mạnh vì gạo…". Những người vợ nào chọn bất bình đẳng ngược là chuốc họa vào thân! Chị vẫn còn bị áp bức, nhưng chị bằng lòng với sự bình đẳng này, chuyện gì hơi lớn anh chị cũng hỏi ý kiến nhau.


Vốn đã không quen làm việc nhà, lại thêm sự khó chịu của vợ, chồng Phương càng thấy bị ức chế"Ngàn năm nữa mới có bình đẳng!" 2

Chia sẻ