Nặng một chữ tình
“Cây muốn lặng mà gió chẳng đừng”, chồng Hương vẫn chứng nào tật ấy. Kết quả là một đứa bé đã thành hình và chuẩn bị chào đời trước sự ngỡ ngàng của Hương.
Tan tầm chiều, Hương đi xe máy đến trường học để đón cậu con trai, thì đã thấy Khâm dựng xe máy chờ sẵn. Như thường lệ, hai người từng hẹn nhau tại đây. Nếu ai rảnh việc, không gặp tắc đường, đến sớm hơn thì đợi người đến sau, để lúc tan trường thì cùng đón bé Hải, con trai đầu lòng của Hương. Sau đó cả ba cùng đi ăn quán, hay tạt qua chợ. Khâm đứng ngoài trông cu Hải để Hương vào mua đồ ăn, rồi cùng về nhà Hương nấu cơm. Đến khuya, Khâm mới ra về.

Ngày cô gặp và được Quảng tỏ tình khi hai người còn học đại học. Quảng đẹp trai, thông minh. Còn Hương xinh đẹp, ngoan hiền. Ai cũng khen cặp đôi trai tài, gái sắc thực sánh duyên đôi lứa cùng nhau. Đôi bên cha mẹ đều vui mừng, ưng ý. Ra trường, Quảng được phân công về một Viện nghiên cứu, Hương đi dạy học, rồi hai người làm đám cưới, sống với nhau rất hòa hợp, hạnh phúc. Ngay từ những ngày đầu chung sống, Hương đã luôn mong sớm được trở thành người mẹ như bao người phụ nữ khác. Quảng lại là con trai duy nhất, sự thừa kế, nối dõi tông đường càng trở thành áp lực khi họ chỉ mong sớm có cháu đích tôn.
Nhưng năm sau, lại năm sau, năm sau nữa... Hương vẫn mãi chưa có thai. Nhu cầu có một đứa con càng cháy bỏng trong Hương. Thuốc men chạy chữa cũng đã nhiều nhưng vẫn không kết quả. Càng nghe thấy những tiếng thở dài của chồng, sự mong ngóng, những câu nói bóng gió của mẹ chồng và những người thân trong gia đình chồng, cô càng thắt lòng. Giữa lúc đó, có người nói đến tai cô về sự trăng hoa của chồng. Cô quyết định nói chuyện thẳng thắn với chồng. Sau một hồi quanh co, cuối cùng chồng cô cũng đành thú nhận về mối quan hệ ngoài luồng của mình, nhưng vẫn khăng khăng chỉ yêu một mình Hương, còn mối quan hệ với cô gái nọ chẳng qua chỉ là muốn thử khả năng đàn ông của mình mà thôi.

Những năm tháng sau ly hôn, Hương tránh xa mọi lời tỏ tình, cầu hôn của đàn ông. Nhưng rồi ông cậu giới thiệu cho Hương người cháu bà mợ, tên là Phán là một vận động viên bán chuyên nghiệp, tuổi chưa đến 30, to cao, đẹp trai. Phán đã qua một đời vợ, có một đứa con, song vợ cũ nhận nuôi. Được cậu mợ nhiệt thành vun đắp, Hương với Phán thành hôn. Hương cảm thấy thật mãn nguyện vì cưới tháng trước, tháng sau Hương đã có thai. Tuy mới mang thai lần đầu, song qua sách báo, cô cũng đã biết cách để bảo vệ thai nhi. Nhưng điều khó nhất là làm sao giữ được Phán trong thời gian bầu bí khi Phán đang ở độ tuổi tràn đầy sinh lực.
Cô đem chuyện khó nói tâm sự với bà mợ. Bà mợ cười bảo, chỉ còn cách đuổi dê khỏi đàn, điệu hổ khỏi núi một thời gian. Nhân lúc ông cậu đang xây nhà ở ngoại thành, cần người trông nom, bà mợ nhờ Phán đến ngủ trông giúp. Được độ hơn tuần lễ, thì chồng Hương bị ông cậu đuổi về vì bắt được quả tang thằng cháu dẫn gái về hú hí và lấy trộm vật liệu xây nhà của cậu bán lấy tiền bao gái.
Việc ngoại tình của Phán, dĩ nhiên là cô giáo Hương không thể chấp nhận, cô đã đưa đơn ra tòa ly hôn, đem bụng vượt mặt về nhà mẹ đẻ sinh con. Trải qua 2 lần đò, Hương tự nhận thấy mình không thể vấp tiếp được nữa. Lần này cô đã rất thận trọng, định bụng sẽ ở vậy suốt đời. Nhưng ngày qua ngày, sự kiên trì, nhẫn nại cùng với tình yêu và sự hy sinh của Khâm, cuối cùng Hương đã tìm thấy “một nửa” của mình, bến đỗ bình an cho chặng đường còn lại của mình.
4 năm đã qua kể từ những chiều Hương cùng Khâm đi đón bé Hải tại cổng trường học. Bây giờ Khâm và Hương đã là một cặp vợ chồng hạnh phúc. Niềm vui của họ còn nhân lên gấp bội khi Hương vừa sinh thêm một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh