Lạc vào phiên chợ lạ kỳ nhất tháng 4: Hàng ngàn "chiếc lá sen" biết chạy trên phố để đổi chác lúc 1 giờ chiều

Diễm Tú,

Chợ trà ở Tứ Xuyên (Trung Quốc) này thật lạ lùng.

Mùa xuân trong mắt bạn là hình dáng gì? Là những nụ hoa chúm chím trước hiên nhà, là cơn mưa phùn lất phất hay là bầu không khí mát lành của những buổi sớm mai? Ở một góc nhỏ xa xôi thuộc nhịp sống hối hả của vùng Tứ Xuyên (Trung Quốc), mùa xuân lại hiện lên qua một góc nhìn vô cùng độc đáo và choáng ngợp. Nếu có dịp ngắm nhìn từ góc máy trên cao xuống, bạn sẽ ngỡ ngàng thốt lên khi thấy một biển "lá sen" khổng lồ đang chạy lon ton trên mặt đất. 

Nhưng sự thật đằng sau những chiếc lá xanh mướt di động ấy lại là một câu chuyện mộc mạc, thấm đẫm giọt mồ hôi và mang một cái tên vô cùng thi vị: Những người nông dân đang trên đường đi "trao đổi mùa xuân".

Sự thật phía sau những "chiếc lá sen" biết chạy

Dưới lăng kính của những tâm hồn lãng mạn, hình ảnh hàng trăm chiếc gùi tre rộng vành, chất đầy những búp trà xanh non mơn mởn nhấp nhô di chuyển trên những con đường mòn trông hệt như những chiếc lá sen đang trôi bồng bềnh giữa biển người. Thế nhưng, khi thu hẹp khoảng cách lại, bước chân vào thế giới thực tại của thị trấn Hồng Tinh, thành phố Nhã An, tỉnh Tứ Xuyên, bạn sẽ thấy nâng đỡ những "chiếc lá sen" khổng lồ ấy chính là đôi vai áo sờn bạc của những người nông dân hái trà. 

Chợ trà Nhã An Tứ Xuyên, Trung Quốc.

Nhã An vốn được mệnh danh là thủ phủ của những đồi chè sương mù trứ danh. Từ tờ mờ sáng, khi sương lạnh còn đọng trĩu trên cành, người nông dân đã cặm cụi bám lưng trên những nương chè xanh ngút ngàn. Từng búp chè non tơ, mập mạp được chắt chiu hái xuống bằng đôi bàn tay thô ráp nhưng vô cùng cẩn trọng, bởi đó không chỉ là thành quả của một ngày lao động nhọc nhằn, mà còn là kết tinh những gì tinh túy nhất của đất trời khi vạn vật đâm chồi nảy lộc. 

Chiếc gùi tre trên lưng cứ thế đầy đặn dần lên, gói ghém trọn vẹn hương thơm thanh khiết của cỏ cây, mang theo sức sống mãnh liệt của một mùa màng rực rỡ đang tượng hình.

Phiên chợ lạ kỳ mở cửa lúc 1 giờ chiều

Cứ thế, khi mặt trời chầm chậm đứng bóng, nhịp sống tại khu chợ giao dịch trà ở khu dân cư Hồng Tinh lại bắt đầu nhộn nhịp. Khác với những phiên chợ sáng sớm tinh mơ, nơi này có một quy định ngầm vô cùng thú vị: Đúng 1 giờ chiều (13h00) mỗi ngày mới chính thức mở cửa. Lúc này, dòng người cõng trên lưng những gùi trà xanh ngắt lại nô nức đổ về ngã tư thị trấn, tạo nên một dải lụa xanh mướt uốn lượn, sống động lạ kỳ. 

Họ tụ họp lại nơi đây không đơn thuần chỉ để buôn bán xô bồ, mà ở một góc độ nên thơ hơn, họ đang đến để "trao đổi mùa xuân" với những thương lái cất công lặn lội từ muôn phương tới. Tiếng trả giá ồn ào, tiếng cười nói rôm rả xua tan đi sự tĩnh lặng của buổi trưa hè nhạt nắng. Những búp trà tươi non vừa rời cành được đưa ra ánh sáng nâng niu, kiểm tra kỹ lưỡng sắc độ xanh, độ nảy của búp, rồi được định giá bằng chính sự trân trọng của người mua và niềm tự hào lấp lánh trong ánh mắt người bán. 

Quá trình trao tay những chiếc gùi nặng trĩu ấy giống như một nghi thức chuyển giao mùa màng thiêng liêng, nơi mồ hôi công sức nhọc nhằn của người nông dân được đổi lấy những niềm vui ấm no dung dị, còn người thương lái lại mang cái hương vị thanh tao của vạn vật đi ướp hương cho khắp mọi miền.

Gói ghém hương vị Thanh minh, ấp ủ những nụ mầm hy vọng

Khu chợ sầm uất mang đậm nét văn hóa bản địa này thường kéo dài rải rác từ tháng 3 đến tận tháng 10 hàng năm, nhưng có lẽ thời điểm rực rỡ, náo nhiệt và quy mô nhất phải kể đến là khoảng thời gian rục rịch trước và sau tiết Thanh minh vào tháng 4. Trong giới sành trà, "Trà Minh tiền" (trà hái trước Thanh minh) xưa nay vốn nổi tiếng là cực phẩm hiếm có. Những búp trà ấy đã phải trải qua một mùa đông giá rét ấp ủ rễ sâu trong lòng đất, chắt chiu từng giọt nhựa sống để rồi bừng tỉnh vươn mình đón những hạt mưa xuân đầu tiên. 

Chính vì thế, chúng luôn mang một hương vị đậm đà, chát nhẹ mộc mạc nơi đầu lưỡi nhưng hậu vị lại ngọt ngào, sâu lắng đến khó quên. Đứng giữa phiên chợ tấp nập, hít hà bầu không khí ngập tràn mùi hương thanh khiết của lá non, ta bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng, bao nhiêu muộn phiền chốn thị thành dường như được những cơn gió ngàn xua tan đi mất. Bức tranh nhịp sống ở Hồng Tinh nhắc nhở chúng ta rằng, giữa cuộc đời bộn bề hối hả, thỉnh thoảng hãy thử chậm lại một chút để thay đổi góc nhìn. 

Đôi khi sự lãng mạn, chất thơ lại nảy mầm từ chính những công việc tay chân lấm láp mồ hôi. Và suy cho cùng, mỗi chúng ta trong cuộc đời này, giống như những chiếc lá nhỏ đợi mùa xuân vươn mình ra ánh sáng, đều đang ấp ủ trên vai một "mùa xuân" rực rỡ của riêng mình để kiên nhẫn trao đi và nhận lại những giá trị bình yên, ấm áp nhất.

Chia sẻ